1.Mỹ nhân lạnh lùng

" Phu nhân, anh sắp hết tiền tiêu rồi, em có thể chi viện cho anh ít không? "Trong khu hoa viên một biệt thự ngoại ô, một chàng trai thở dài trên chiếc ghế sofa da cao cấp. 

 "Thẩm Lãng, hy vọng anh chú ý đến hình tượng của mình. Bây giờ anh thực sự kinh tởm!" Tô Nhược Tuyết nhíu chặt hai hàng lông mày, cắn chặt răng nói.

"Đây cũng chẳng phải do tôi vừa về nước hay sao, mà tôi cũng không mang theo tiền về." Khi Thẩm Lãng nói điều này, anh có chút bực bội vì anh chưa từng hỏi mượn tiền của phụ nữ.

 Thẩm Lãng vốn dĩ không có khái niệm về tiền lại đột ngột trờ về thành phố lớn, thực sự con mẹ nó rất khó để làm gì khi không có tiền. 

Vị băng sơn mỹ nhân trước mặt anh là vị hôn thê ‘tạm thời’ của anh và vị hôn thê này có lai lịch không đơn giản.

Tên cô ấy là Tô Nhược tuyết, cô là chủ tịch của một công ty thời trang nổi tiếng và là đệ nhất mỹ nhân trong giới kinh doanh của thành phố Hoa Hải. Khoảng 22, 23 tuổi, mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, dáng người nóng bỏng, mái tóc dài đen thẳng mềm mại xõa trên vai, cả người toát ra khí chất lạnh lùng và thanh lịch. 

Ngoài khí chất ra thì vẻ đẹp cũng không có gì phải bàn cãi. Các đường nét trên khuôn mặt thanh tú mang đến cảm giác một vẻ đẹp hết sức tự nhiên, thậm chí gọi là tuyệt sắc giai nhân cũng không phải là nói quá.

 "Anh ở nhà tôi, ăn tôi cũng lo mà anh vẫn muốn hỏi tiền tôi?" Tô Nhược Tuyết đã chán ngấy anh chàng bất tài này. 

Phụ nữ đã ghét một người đàn ông rồi thì bất kỳ sự thiếu sót nào của người đàn ông này cũng sẽ được phóng đại, chưa kể đến Tô Nhược tuyết vốn là một mỹ nhân lạnh lùng kiêu ngạo.

Tô Nhược Tuyết thật sự không thể hiểu tại sao ông nội lại kiên quyết ép cô thực hiện hợp đồng hôn nhân với người đàn ông này?

 Vì bị ép buộc kết hôn, Tô Nhược Tuyết và Thẩm Lãng phải ký hợp đồng hôn nhân và sống với nhau một năm. Trên danh nghĩa, cô là vợ sắp cưới của Thẩm Lãng, nhưng thực tế đây chỉ là một sự đồng ý với ông nội mà thỏa thuận sống với người đàn ông trong một năm.

Trước khi thấy Thẩm Lãng, Tô Nhược Tuyết đã từng tưởng tượng rằng bằng chính khả năng của mình, ngay cả khi anh ta là một mớ hỗn độn, cô cũng có thể biến anh ta thành một quý ông hào nhoáng.

Nhưng sau khi cô và Thẩm Lãng sống cùng nhau được ba ngày, Tô Nhược Tuyết đã triệt để từ bỏ ý định của mình.

Người đàn ông này không khác gì một kẻ du côn, căn bản là không xứng với cô.

"Phu nhân, đừng tuyệt tình như vậy chứ, em là chủ tịch của một công ty lớn, tiền đối với em chỉ là một con số mà thôi." Thẩm Lãng cười ha ha và nói.

Đôi mắt đẹp của Tô Nhược Tuyết thể hiện sự khinh miệt sâu sắc, cô lạnh lùng nói: "Thẩm Lãng, tôi sẽ không cho anh tiền mà không có lý do. Anh có tay có chân, anh có khả năng tự tìm việc! Đừng làm phiền tôi! "

Sau khi nói xong, Tô Nhược Tuyết bước ra khỏi cửa biệt thự mà không ngoảnh lại. Khuôn mặt xinh đẹp tỏ ra vô cùng lãnh cảm. 

Người đàn ông của Tô Nhược Tuyết phải tài mạo song toàn, đầu đội trời chân đạp đất và không bao giờ có thể là một người vô năng như thế.

Khuôn mặt của Thẩm Lãng hơi biến sắc, bị phụ nữ coi thường như thế, bất kể người đàn ông nào cũng không thể chịu đựng được. 

"Không phải chỉ là tìm việc sao? Làm như tôi không thể tìm được việc không bằng." Thẩm Lãng nói thầm trong bụng và đứng dậy khỏi ghế sofa.

Trước đây suốt ngày phóng hỏa đốt người, xa cách với cuộc sống bình thường quá lâu, nhất thời Thẩm Lãng thực sự không biết nên tìm việc gì. 

Cách kiếm tiền nhanh nhất đó chính là đi cướp, việc đó đối với Thẩm Lãng chỉ là một chuyện nhỏ. Tuy nhiên, có những việc anh vẫn không hạ thấp bản thân để đi làm điều đó.

Ông trời không tuyệt đường sống của bất kỳ ai. Sau khi đi ra khỏi biệt thự, Thẩm Lãng bước đi vô định trên đường phố Hoa Hải.

Chỉ mới vào đầu tháng 6, thành phố Hoa Hải đã phải chịu một sức nóng cực độ. 

"Trời nóng như thế này, tôi có thể tìm việc ở đâu, cũng không thể đi làm thợ hồ a?”

Thẩm Lãng vừa đi vừa suy nghĩ tìm công việc, trên đường đi anh thấy rất nhiều thông tin tuyển dụng, nhưng nói chung chủ yếu là nhà hàng, khách sạn hoặc thậm chí là quán karaoke.

Loại công việc này, Thẩm Lãng đều không coi trọng. 

Cứ đi như vậy đến đến khoảng mười giờ sáng, vô thức anh đi đến nơi kinh doanh phồn hoa của trung tâm thành phố.

Tình cờ, Thẩm Lãng nhìn thấy một tấm bảng tuyển dụng được dán dưới sảnh của tòa nhà, anh hào hứng đi qua xem.

"Tập đoàn thời trang quốc tế Lăng Nhã hiện đang tuyển dụng một số nhân viên lương cao, ở tất cả các bộ phận, chào mừng bạn tham gia vào sự kiện tuyển dụng này ......"Trên đó đại khái viết như vậy.

"Tập đoàn thời trang quốc tế Lăng Nhã? Không phải đó là công ty của mỹ nhân lạnh lùng đó sao?" Thẩm Lãng cảm thấy thích thú. 

Thẩm Lãng không biết nhiều về mỹ nhân lạng lùng đó, nhưng anh cũng biết vài thông tin về cô ấy. Tô Nhược Tuyết là chủ tịch của Tập đoàn thời trang quốc tế Lăng Nhã này.

Vốn dĩ Thẩm Lãng có chút suy nghĩ không thỏa mái nếu làm việc dưới chướng của mỹ nhân lạnh lùng, nhưng công việc ở đây vẫn khá phù hợp với anh ấy.

Dù sao đi nữa, trước tiên anh phải tìm một công việc vì anh đã không thể chịu được cái nhìn khinh bỉ của băng sơn mỹ nhân ở nhà nữa rồi.

Thẩm Lãng chỉnh lại cổ áo sơ mi hoa và bước vào tòa nhà công ty.

Tại nơi tuyển dụng ở tầng hai, Thẩm Lãng nhìn thấy rất nhiều bạn trẻ đang xin việc. Tất cả họ đều mặc com lê và cà vạt, và trông có vẻ chuẩn bị khá kỹ lưỡng. Thay vào đó, Thẩm Lãng lại thực sự chói lòa trong chiếc áo sơ mi hoa. 

"Tiên sinh xin chào, anh đến đây để nộp đơn phải không?" Một cô gái ở bàn tiếp tân bước đến và hỏi, giọng cô ấy thật ngọt ngào và vẻ ngoài của cô ấy thật đáng yêu.

Thẩm Lãng mỉm cười và gật đầu: "Vâng. Xin hỏi, bộ phận nào có mức lương cao nhất trong các vị trí tuyển dụng ở đây?"

Cô gái sững sờ một lúc rồi mỉm cười: "Soái ca, anh thật hài hước, tại sao anh không hỏi bộ phận nào có nhiều cô gái đẹp nhất?"

Thẩm Lãng gãi đầu: "Người đẹp, tôi nói thật đó, tôi không đùa đâu." 

Cô gái nhìn Thẩm Lãng. Mặc dù Thẩm Lãng ăn mặc không chỉn chu, nhưng cô có thể thấy rằng quần áo trên người anh ta rất đắt tiền.

Có lẽ là một vị công tử nhà giàu nào đó đến công ty để ghẹo gái thôi. Cô gái chế giễu: "Mức lương cao nhất tất nhiên thuộc về bộ phận quan hệ công chúng của chúng tôi. Bộ phận của chúng tôi vẫn đang thiếu một quản lý, soái ca nếu anh thấy được thì đến ứng tuyển’’

"Được đó được đó, cám ơn người đẹp." Thẩm Lãng rất vui mừng, quản lý của bộ phận quan hệ công chúng, nghe có vẻ như rất gì và này nọ.

Ngay sau đó, Thẩm Lãng đến xếp hàng để nhận mẫu thông tin và điền một số thông tin của anh ấy.

Người quản lý quan hệ công chúng, đòi hỏi kỹ năng giao tiếp ngôn ngữ tốt và có thể nói tiếng Anh, tiếng Ý và tiếng Pháp.

Trong tờ khai không có đề cập đến trình độ học vấn. Tập đoàn quốc tế Lăng Nhã chú trọng đến khả năng hơn trình độ học vấn và đánh giá rất nghiêm ngặt. Hơn nữa, trình độ của những người có thể nói ba ngoại ngữ chắc chắn sẽ không thấp.

"Anh bạn, bạn cũng đang nộp đơn cho bộ phận PR phải không?" Vào lúc này, một người đàn ông mập mập đột nhiên lại vỗ vai Thẩm Lãng.

 "Đúng thế, anh cũng vậy à?" Thẩm Lãng nhìn lại người đàn ông mập có chút bối rối.

Chàng trai ở trước mặt anh ta đang mặc một bộ đồ cao cấp từ thương hiệu Goldlion, rõ ràng là một công tử nhà giàu, vậy mà còn đến xin việc.

Người đàn ông béo liếc nhìn Thẩm Lãng với ánh mắt khinh bỉ: "Anh bạn, đừng làm màu nữa. Chiếc áo sơ mi Givenchy mà anh đang mặc cũng phải mười mấy vạn đi. Mặc quần áo đắt tiền như vậy còn đi xin việc cái quỷ gì, nói thật đi anh đang theo đuổi côi cô gái nào ở phòng PR vậy?”

Thẩm Lãng bị đứng hình trong giây lát. Quần áo trên người anh được sư muội chọn cho. Mặc dù nó hơi bắt mắt, nhưng người bình thường không thể nhìn ra, không ngờ lại bị người đàn ông béo này nhận ra.

Thẩm Lãng ho một tiếng và nói nghiêm túc: "Đại ca, tôi tới đây để xin việc chứ không phải để tìm gái."

"Anh bạn, anh thật không trung thực! Phòng quan hệ công chúng của tập đoàn quốc tế Lăng Nhã đều là phụ nữ, và đó là người đẹp nhất ở thành phố Hoa Hải. Anh ứng tuyển vào phòng quan hệ công chúng, không phải đi ghẹo gái thì là gì?" anh mập đảo mắt nói.

"WTF! Tất cả là phụ nữ?"

Thẩm Lãng lạnh đi một chút. Cô gái vừa nãy dám trêu mình?

Nhưng nhìn vào thông tin tuyển dụng, bộ phận PR thực sự đang tìm một người quản lý. 

"Anh bạn, nhìn anh đẹp trai hơn tôi và giàu hơn tôi. Hãy để tôi nói trước. Tôi đang theo đuổi Lâm Thái Nhi của bộ phận PR. Đừng tranh với tôi đó." Anh bạn mập không quên nói nhỏ bên tai Thẩm Lãng.

Chán Thẩm Lãng đầy những vạch đen, thầm nghĩ mọi người trong thành phố này thực sự biết đùa giỡn, sự kiện tuyển dụng được sử dụng làm nơi trêu chọc gái.

1.Mỹ nhân lạnh lùng
Cài đặt
Ban đêm
Ban ngày

Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên
Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên

Đọc tiếp để nhận lì xì nhé