Chương 1 Lưu lạc hoang đảo

Tôi đột ngột ngồi dậy, hít thở không khí trong lành một cách thèm thuồng. Thẫn thờ nhìn biển cả vô biên trước mặt nghĩ đến bản thân thực sự sống sót sau tai nạn máy bay. Chết lặng trong giây lát, tôi bước đi loạng choạng và tìm kiếm dọc theo bãi biển hy vọng sẽ gặp ai đó để nhờ giúp đỡ, hoặc tìm một đội cứu hộ. Đi chưa được năm mươi mét tôi nhìn thấy một phụ nữ nằm trên bãi biển không rõ sống chết ra sao. Nhìn tư thế này chắc cũng bị sóng biển đẩy vào bờ giống như tôi. Cứu người là quan trọng, tôi chạy đến và lật cô ấy lại.

Tôi tròn mắt, hóa ra cô ấy là Trương Lam, một trong bốn nữ thần của công ty chúng tôi. Chiếc váy trên người cô đã bị nước biển cuốn trôi từ lâu, khuôn ngực lộ ra một vùng lớn trắng như tuyết, dưới cái bụng phẳng lì là chiếc quần màu trắng bó sát, cặp đùi thon thả mịn màng khiến tôi muốn chảy máu mũi. Tôi đưa tay và ấn vào cổ cô ấy một cảm giác thật mềm mại và nhẵn nhụi, rất thoải mái khi chạm vào. Tốt rồi, vẫn còn mạch. Tôi run rẩy đặt tay lên ngực cô ấy và ấn mạnh, rồi hít một hơi thật sâu và hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô nàng. Không đúng, là thổi hơi vào miệng cô ấy,

bờ môi mềm và có một chút hương thơm! Đường đường là một quý ông, sao có thể suy nghĩ tầm thường như thế? Khi tôi chuẩn bị cúi đầu giúp cô ấy hô hấp nhân tạo lần nữa thì Trương Lam đột ngột phun một ngụm nước biển lớn vào mặt tôi. Trương Lam mở to mắt sau khi phun ra nước biển.

“Chát!” Một cái tát nặng nề giáng vào mặt tôi. Tôi ôm mặt, đầu có chút bối rối.

"Lý Hiên, tên khốn kiếp ... lưu manh! Anh dám lợi dụng tôi!" Trương Lam một tay đặt lên ngực cô ấy, tay kia xoa xoa môi. Bàn tay của tôi vì tức giận mà run lên: "Cô... cô vừa rồi chết đuối bất tỉnh, tôi đang cứu cứu cô đó?" Tôi đứng dậy ôm mặt trái nóng ran.

Trương Lam chỉ vào chân của tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cút đi, đồ cầm thú! Dám quấy rối tôi, anh chết chắc rồi, tôi nhất định phải nói cho tổng giám đốc Lý biết chuyện này!" Nói xong, cô ấy loạng choạng đi đến gốc dừa xa xa, ngẩng đầu cảnh giác nhìn tôi.

Người gì vậy trời, cứu cô ấy một mạng không ôm cảm ơn tôi thì thôi còn cho tôi một phát tát. Đồng thời, tôi cũng có chút hoảng hốt, tổng giám đốc Lý trong miệng Trương Lam chính là vợ của tôi Lý Thanh Vi. Vợ tôi là chủ tịch tập đoàn Lý Dân, lần này cả công ty cùng nhau đi nghỉ mát tại Malaysia nhưng không may gặp sự cố máy bay... Tôi hy vọng vợ tôi cũng ở trên hòn đảo này.

Trương Lam này lúc bình thường nhìn tôi giống như nhìn thấy con ruồi, nếu cô ấy thật sự nói cho vợ tôi biết, tôi sẽ rất thảm. Azz phận ở rể chỉ có bất hạnh mà thôi. Tôi thở dài nhìn xung quanh, sau lưng tôi là một khu rừng tươi tốt với những ngọn núi cao chót vót, sâu thẳm không thấy dấu vết của nền văn minh hiện đại. Theo thói quen sờ vào túi quần của mình, và ngay khi mở hộp thuốc lá thì nước biển tuôn ra. Mẹ nó! Tâm trạng của tôi giảm xuống mức đóng băng ngay lập tức, và tôi không thể chịu đựng được nữa. Sau đó, tôi chạm vào hộp diêm trong túi ... Cái này là tôi tiện tay lấy từ sảnh chờ của sân bay. Tôi đổ nước trong hộp ra, trải lên đá cho khô vì cũng không muốn khoan gỗ để tạo lửa đâu. Có tiếng ừng ực trong bụng phát ra, tôi liếm đôi môi khô khốc rồi đi về phía cây dừa. Trương Lam nhìn thấy tôi đi về phía cô ấy thì sợ hãi nhặt một viên đá lên: "Lưu manh, anh muốn làm gì? Ai cho phép anh qua đây?"

Tôi bĩu môi chỉ vào cây dừa bên cạnh: “Tôi khát nước, tôi muốn đi kiếm gì uống, tôi sẽ không đừng gần cô đâu. Trước đây tôi thường xuyên than thở tôi không phải con nhà thành phố, vì vậy mà phải phấn đấu rất nhiều năm. Nhưng bây giờ tôi nghĩ ông trời thật công bằng, nếu tôi không lớn lên trên núi, tôi sẽ không thể trèo lên một cây dừa cao như vậy. Trương Lam thấy tôi như con khỉ nhanh chóng trờ lên cây dừa thì trong mắt hiện lên một tia khinh thường, theo ý cô ấy thì chỉ có kẻ thấp kém mới có thể trèo cây. Tôi leo lên đỉnh trong một hơi thở, cố định cơ thể và ném tất cả dừa xuống đất. Trương Lam khoanh tay, nhìn trái dừa lăn trên cát hài lòng gật đầu. Khi tôi từ trên cây dừa xuống dưới, Trương Lam chỉ vào tôi nói: "Hãy bổ cho tôi một trái dừa, tôi khát rồi." Tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt thiểu năng: "Cô không có tay chân hả?"

Để cho tôi làm?” Trương Lam hoài nghi nhìn tôi, “Vậy còn cần anh làm gì? Loại công việc thô thiển này không phải là để dành cho loại người như anh làm sao? Tôi bị cô ta làm cho tức chết rồi, cầm cục đá đập mở trái dừa, ngẩng đầu lên nói: "Cô thử làm đi!" Trương Lam hét lên và trốn sau gốc cây. Tôi cầm trái dừa và đổ vào miệng... Một sự mát mẻ ngọt ngào dường như tràn ngập trong mắt tôi, và cảm giác đau nhức trên người tôi biến mất.

“Đã quá!” Sau khi uống cạn nước dừa, tôi lấy phần thịt tươi mềm đưa vào miệng, thật sự là giòn ngọt. Tôi ăn liên tiếp hai trái dừa rồi mới vỗ bụng mấy cái. Tôi liếc nhìn thấy Trương Lam đang khóc thút thít sau gốc cây, tôi thở dài, trách bản thân sao quá mềm lòng.Tôi thản nhiên cầm một trái dừa đã được làm bể đưa qua. "Hừ! Đồ lưu manh, xem ra anh còn có lương tâm." Trương Lam cầm trái dừa lên nhấm nháp. Lúc này trên mặt biển chỉ còn lại chút ánh nắng còn sót lại, một cơn gió biển thổi vào làm tôi hắc xì không ngừng. Trong lòng chợt dấy lên một cảm giác bức bách, nhất định phải nhóm lên ngọn lửa nếu không đêm nay sẽ khó qua đây. Lúc này, Trương Lam đột nhiên bỏ trái dừa trong tay xuống, chỉ vào tôi tự tin nói: "Lý Hiên, anh cởi quần áo ra cho tôi mặc." Tôi cứng họng một lúc, quả nhiên tôi không nên mềm lòng với loại phụ nữ này.

Tôi giận dữ nói: "Hoặc là cùng nhau đốt lửa hoặc cùng nhau chết cóng." Thấy tôi tức giận, Trương Lam sửng sốt, theo tôi đi kiếm củi. Tôi đặt những que diêm khô trên tay, tìm những cây chết và cỏ dọc bãi biển. Chân trời nuốt chửng tia sáng cuối cùng, tôi lau mồ hôi, may mắn tìm được vài cành cây đã khô. Trương Lam và tôi trú sau một tảng đá, tôi bóc vỏ và xé những sợi cây khô.

Trương Lam nhìn động tác điêu luyện của tôi, cong môi nói: "Anh cũng không phải là không có giá trị." Đối với kiểu khen khinh thường này, tôi chỉ đáp lại cô ấy bằng sự im lặng.

"Bùng" thắp lên ngọn lửa. Những que diêm thực sự phát huy tác dụng, tôi cẩn thận đốt bùi nhùi và thêm củi khô vào từng chút một, ngọn lửa từ từ bốc lên, ngọn lửa không những có thể xua tan đi cái lạnh giá xung quanh mà còn mang lại cho tôi cảm giác an toàn.

Trương Lam ôm gối ngồi đối diện với tôi, một đôi gò bồng bị ép lộ ra trắng như tuyết. Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú ửng hồng dưới ánh lửa. Nhìn thấy vậy làm môi và lưỡi tôi khô khốc, tôi vô thức nổi lên phản ứng.

“Biến thái, lưu manh.” Trương Lam mặt đỏ bừng cả kinh, thân thể dựa chặt vào tảng đá, cảnh giác nhìn tôi.

Trong lòng tôi cũng xấu hổ, thầm mắng mình không đứng đắn. Đúng lúc này từ xa đến gần vang lên một âm thanh hỗn độn, tôi nhặt một thanh gỗ lên, Trương Lam rùng mình sợ hãi trốn sau lưng tôi. Bên ngoài ngọn lửa tối đen như mực, và một đám bóng đen ngày càng đến gần.


Chương 1 Lưu lạc hoang đảo
Cài đặt
Ban đêm
Ban ngày

Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên
Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên

Đọc tiếp để nhận lì xì nhé