Chương 13: Bị ông thầy họ Vương làm khó

Xu Meng không được sinh ra trong một gia đình giàu có, và sau khi trở thành bạn trai và bạn gái với Chen Hao, anh đã dần coi thường lòng tốt của mình.

Dùng đồ ăn của anh ta, ăn đồ ăn của anh ta, nhưng vẫn không hài lòng với anh ta. Điều cô dựa vào là tình yêu của Trần Hào dành cho cô.

Vũ khí lớn nhất của phụ nữ là tình yêu của một người đàn ông dành cho cô ấy.

Cái gì?

Hoa khôi trường vừa thanh thuần vừa xinh đẹp Tần Yên Nhiên xin nghỉ giữa tiết học là vì muốn đi tìm học sinh yếu kém Lâm Phong?

Nam sinh lớp 12A2 nghe xong thì giống như sét đánh ngang tai, quả thực là đau khổ đến mức không muốn sống nữa!

Nếu như ban nãy Tần Yên Nhiên không cẩn thận nhào vào lòng Lâm Phong bọn họ còn có thể tự an ủi bản thân, chỉ hơi ghen tị với vận phân chó của Lâm Phong chút chút thôi thì hiện tại Tần Yên Nhiên lại tự mình nói ra, cô ấy giơ tay xin nghỉ chẳng phải vì chuyện cấp bách gì mà chẳng qua là muốn đi tìm cái tên đã học dốt còn đi học muộn Lâm Phong.

Điều này khiến tất cả học sinh nam trong lớp 12A2 cực kỳ khó chịu và buồn bực. Nếu như người mà Tần Yên Nhiên nhắc tới là một hotboy soái ca nổi tiếng nào đó trong trường thì bọn họ cùng lắm cũng chỉ ghen tị và hâm mộ một tẹo chứ không đến mức nghẹn một bụng tức như hiện tại.

Thế nhưng người được Tần Yên Nhiên quan tâm đến thế lại là một tên học dốt như Lâm Phong. Ngoại hình bình thường, thành tích học tập thì xếp chót, chọn bừa một nam sinh trong lớp cũng có thể giỏi hơn Lâm Phong mấy lần. Hoa khôi của trường Tần Yên Nhiên quan tâm Lâm Phong như vậy nhưng lại chẳng thèm trò chuyện với họ dù chỉ là một câu, thậm chí... lúc nãy còn nằm ngoan ở trong ngực Lâm Phong nữa chứ.

“Kiệt thiếu gia... tên rác rưởi Lâm Phong này ngay cả hoa khôi trường mà cũng dám đụng vào. Đây chẳng phải là muốn tát vào mặt cậu hay sao? Thành tích học tập hay gia thế của tên rác rưởi này có điểm nào đọ được với cậu chứ?”

Trong lớp học, Chu Dịch cũng đang vừa ghen tị vừa bực tức mà nhìn chằm chằm Lâm Phong, còn thỉnh thoảng kích đểu vài câu bên tai tiểu bá vương Lưu Gia Kiệt.

Lưu Gia Kiệt lúc này quả nhiên cũng đang đỏ cả mắt, nhìn Lâm Phong mà hai mắt muốn phun lửa, giận dữ mà nắm chặt nắm đấm nói: “Đến cô gái mình coi trọng mà cũng dám đụng vào... Thằng nhãi Lâm Phong này chắc là chán sống rồi. Mẹ nó... hoa khôi Tần Yên Nhiên sao vậy? Mình tặng hoa tặng thư tình cho cổ mà chẳng thèm nói với mình câu nào... tự nhiên lại quan tâm tên rác rưởi Lâm Phong này như thế!”

Lưu Gia Kiệt có thể nói là đã hao phí hết tâm tư để theo đuổi Tần Yên Nhiên, thậm chí ba tháng quan trọng nhất trước kỳ thi đại học còn nhờ ông cậu phó hiệu trường của mình giúp chuyển lớp. Thế nhưng tất cả cố gắng và hy sinh của hắn lại chỉ đổi lại sự từ chối của Tần Yên Nhiên, thậm chí đến cơ hội tiếp xúc trò chuyện riêng với Tần Yên Nhiên cũng không có.

Hiện tại thì sao? Tên học sinh yếu kém rác rưởi trong mắt Lưu Gia Kiệt là Lâm Phong dường như lại khiến cho hoa khôi Tần Yên Nhiên căng thẳng, còn khiến Tần Yên Nhiên không cẩn thận mà nhào vào lòng nữa chứ. Điều này sao có thể khiến Lưu Gia Kiệt bình tĩnh cho được?

“Thành tích học tập của thiếu gia ta luôn ổn định trong tốp năm mươi của khối, cũng là hotboy số một được công nhận trong trường... Trong khi đó tên Lâm Phong kia hình như còn xếp tốp từ dưới đếm lên! Mẹ nó, mình thế mà thua tên rác rưởi Lâm Phong này?”

Lưu Gia Kiệt vốn chẳng có tí ấn tượng nào với Lâm Phong. Loại học sinh yếu kém này từ trước đến nay đều không lọt vào mắt hắn. Thế nhưng hiện tại hắn lại coi Lâm Phong như tình địch số một của mình. Bất kể Tần Yên Nhiên có thật sự thích Lâm Phong hay không Lưu Gia Kiệt cũng đã hạ quyết tâm phải tìm cơ hội dạy dỗ cậu một phen.

Nam sinh đều ôm địch ý và ghen ghét sâu đậm với học sinh yếu kém Lâm Phong, trong khi đó các nữ sinh lại dùng ánh mắt tò mò nhìn cậu. Bọn họ đều đang hiếu kỳ một học sinh yếu kém như Lâm Phong trước giờ chưa từng được mình để mắt tới rốt cuộc có cái ưu điểm gì mà có thể hấp dẫn được sự quan tâm và chú ý của cô nàng hoa khôi xinh đẹp như Tần Yên Nhiên?

Đặc tính của phái nữ chính là như vậy, giống hệt như đối với các mặt hàng xa xỉ. Đồ không ai muốn các bà các cô sẽ không thèm ngó tới, đồ rẻ tiền lại càng không. Thế nhưng khi thứ đồ đó được một cô nàng xinh đẹp hơn để ý đến thì sẽ rất nhanh gợi lên hứng thú của bọn họ.

Trước đây Lâm Phong và Trương Chân mập mạp ngồi ở dãy bàn cuối lại còn nằm ở vị trí góc trong lớp. Mỗi ngày đều lên lớp rồi tan học, về cơ bản chỉ nằm sõng soài ra bàn ngủ và hầu như không giơ tay phát biểu. Các bạn nữ sao có thể chú ý đến hai học sinh yếu kém này? Cứ cho là có chú ý đến Lâm Phong đi chăng nữa thì cũng không thể có hứng thú với cậu.

Có điều hiện tại ngay cả hoa khôi được tất cả mọi người công nhận là xinh đẹp nhất trường Tần Yên Nhiên cũng quan tâm đến Lâm Phong như thế, dù nhiều dù ít các bạn nữ lớp 12A2 đương nhiên cũng sẽ bắt đầu đánh giá tỉ mỉ cậu học sinh yếu kém mà họ từng không thèm để mắt tới là Lâm Phong.

Thật ra nếu để ý kỹ thì tuy Lâm Phong không phải quá đẹp trai nhưng cậu tuyệt đối không xấu. Lông mày rậm, sống mũi cao, ngũ quan đoan chính, cạnh mặt sắc lẹm, đặc biệt là đôi môi dày vừa nhìn là biết là một người trọng tình trọng nghĩa. Điều quan trọng hơn nữa chính là, Lâm Phong của hôm nay đã không còn giống như trước nữa.

Bởi vì tối qua đã tu luyện Thiên Tiên Quỳ Thủy Quyết cả một đêm nên thân thể Lâm Phong có thêm một loại khí chất huyền ảo mơ hồ đặc thù của người tu chân, dễ gây cho người khác cảm giác thoải mái và thân thuộc. Ban nãy Tần Yên Nhiên nằm trong lòng Lâm Phong cũng bị loại cảm giác thân quen thoải mái này làm cho mê say, chỉ mong cả đời được trốn trong cái ôm của cậu.

Đương nhiên, chỉ sợ trong lớp hiện tại người ghét bỏ cậu học sinh Lâm Phong không biết từ đâu chui ra này nhất không phải là đám nam sinh đã ghen tị đến đỏ cả mắt kia mà lại là ông giáo họ Vương Vương Vi Dân đang nghẹn một bụng tức nãy giờ.

Ban đầu lão đã rất không vui vì kỷ luật của lớp học không tốt, học sinh bàn tán xôn xao không tập trung nghe giảng. Cô học sinh luôn chăm ngoan học giỏi Tần Yên Nhiên thì ngồi trong lớp thất thần, sốt ruột giơ tay xin nghỉ ra ngoài, giờ mới biết là vì đi tìm anh chàng đã học dốt còn đến muộn Lâm Phong. Chẳng cần nghĩ cũng biết lão nhất định sẽ đổ toàn bộ sự bực tức khó chịu lên đầu Lâm Phong.

“Tần Yên Nhiên, ban nãy em xin thầy nghỉ tiết này để ra ngoài, sao bây giờ lại không đi nữa?”

Ông giáo họ Vương sắp nghẹn chết vì tức thế mà không nhằm vào Lâm Phong trước mà ngược lại còn ho khụ một tiếng, hỏi thăm Tần Yên Nhiên.

“Dạ? Thầy Vương... Em... Bây giờ em... không sao rồi ạ. Không cần phải xin nghỉ nữa...”

Tần Yên Nhiên hơi thấp thỏm nói, chột dạ cúi đầu, lại không dám ngẩng lên nhìn Lâm Phong. Sau khi nói xong Tần Yên Nhiên nhanh chóng trở về chỗ ngồi của mình.

Thế nhưng lời Tần Yên Nhiên vừa nói lại càng khẳng định cô xin nghỉ ra ngoài là vì Lâm Phong. Hơn nữa Tần Yên Nhiên vừa trở về chỗ ngồi, một mình Lâm Phong đứng ở cửa lớp càng trở thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người, bao gồm cả ông giáo họ Vương. Tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào cậu.

“Ặc... Chuyện quái gì thế này? Mình chẳng qua chỉ đi muộn có mười mấy phút thôi mà? Có đến mức phải thế này không...”

Lâm Phong cảm nhận được nhiều ánh mắt thù địch đang hướng về mình nên vô cùng áp lực. Đặc biệt là ông giáo ngữ văn họ Vương mà cậu rất sợ lúc này đang dùng ánh mắt bốc hỏa để nhìn cậu.

“Dạ... thầy Vương, em xin lỗi... hôm nay em có chút việc... bất cẩn nên đi học muộn...”

Quá hiểu tính tình cổ quái của ông giáo họ Vương nên Lâm Phong đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị dạy bảo một trận. Đám học sinh nam trong lớp cũng vui vẻ khi người khác gặp họa, mong chờ thầy Vương sẽ làm khó Lâm Phong.

Xu Meng, người hiểu điều này, biết rằng Trần Hào dù thế nào cũng sẽ dựa vào chính mình, anh ta rất sợ đánh mất chính mình.

Hôm nay, công ty của Trần Hạo lâm vào tình thế khó xử, cô lại càng không cẩn thận. Biết rõ Ngô Thừa, một người đàn ông tốt hơn Trần Hạo gấp mấy lần, tình huống này đã lên đến đỉnh điểm.

Nhưng những lời của Ling Yu khiến cô cảm thấy khủng hoảng.

Đương nhiên, vào lúc này, Xu Meng coi Ling Yu như một cái gai trong mắt mình!

Và Ngô Thừa cũng thú vị nhìn Linh Vũ, tình bạn giữa một thiếu gia và một học sinh nghèo?

Tuy nhiên, anh ấy không thích một người không còn sức lực mà nhảy lung tung trước mặt mình, điều đó thật ngu ngốc.

Vì vậy, ông đã nói.

"Trần Hạo, anh cho em hỏi, đây là thái độ của anh sao? Ăn ở khách sạn Dorsett chỉ tốn một ngàn. Anh đứng ở đây thì da gì? Hay là da dày như tường thành?" Thật là một điều kỳ lạ nếu công ty không có vấn đề gì! "

Giọng nói lạnh như băng lộ ra vẻ cao ngạo, Ngô Thừa híp mắt, khóe miệng mang theo ý cười, nhưng trong nụ cười lại có chút lạnh lùng.

Một số tín đồ phía sau anh ta cũng đứng thẳng người và hỗ trợ các chủ nhân trẻ tuổi của họ.

“Ngô sư phụ, đừng nóng giận, ngươi trách Trần Hạo bị thế hệ đáng khinh bỉ mê hoặc!” Xu Meng bước nhanh lên vòng, nhìn Lăng Vũ hung dữ.

Ngô Thừa nhẹ giọng nói: "Thật sao? Vậy thì, trong hộp này, tôi có nên mời người ra ngoài không?"

Vừa nói hắn vừa nhìn Trần Hạo trêu đùa.

Anh ấy muốn biết, tình bạn khi đối mặt với sức mạnh là gì?

“Trần Hạo, Ngô sư phụ hảo tâm giúp ngươi, có người không xứng với ngươi xúc phạm sư phụ Ngô!” Từ Mạnh lo lắng thuyết phục.

“Câm miệng!” Trần Hạo im lặng xông ra, Hứa Mạnh kinh hãi, sau đó nhìn về phía Ngô Thừa, lạnh lùng nói: “Mời anh đi ra ngoài, bữa cơm này, tôi mời anh trai.

Ngô Thừa cười, lạnh như băng: "Ta là Ngô Thừa, ta nhưng là không tới không lui. Thả ta ra, ngươi phải trả giá."

Thất vọng và oán hận cùng hiện hữu trong mắt Xu Meng, hôm nay cô không bị ai muốn. Nếu không phải vì tình cảm cũ, cô đã bỏ rơi nó.

Ngô Thừa muốn Trần Hạo và Linh Ngọc trả tiền, cô thờ ơ quan sát.

Không phải chỉ đánh nhau thôi sao?

Trần Hạo lay động mập mạp trên người, tóc vàng liếc mắt một cái, muốn mạnh mẽ lộ ra ưu nhã.

"Được rồi, đừng làm nữa, trong lòng đang cảm thấy có lỗi đúng không?"

Lúc này, Lăng Vũ nhẹ nhàng đẩy anh ra.

"Ai, ai nói sai sự thật? Đừng ngăn cản ta giả bộ cưỡng bức!" Trần Hạo thở phì phò, thầm nguyền rủa, đứa nhỏ này thật sự hạ bệ hạ!

“Ồ?” Nụ cười của Ngô Thừa càng đậm, lộ ra vẻ châm chọc và đùa giỡn, “Cô muốn bị đánh cho anh ta sao?

Linh Vũ nói nhẹ: "Không, ta sẽ đánh người cho hắn."

“Có dũng khí.” Ngô Thừa cười nhẹ vẫy tay, “Awei.”

“Vâng!” Phía sau, một người cao như đồi, khí thế hung hãn, quả thực khiến mọi người kinh ngạc.

Này trước đây ta không để ý tới, ngươi này cường đại a!

Trần Hào bị so sánh với bộ dáng của chính mình và người khác, héo hon.

Xu Meng cười mỉa mai, cô rất vui khi cho rằng Ling Yu chảy máu.

Awei nhìn Linh Vũ thấp hơn mình một đầu, khinh thường nói: "Nhóc con, ta cho ngươi ba cái thủ đoạn, đừng nói ta bắt nạt con ngươi."

“Tốt.” Linh Vũ không đạo đức giả, “Ngươi rất tự tin, phong thái vững vàng.”

"Đó là ..." Ah Wei nở một nụ cười thể hiện phong thái của một người đàn ông mạnh mẽ ở mọi hướng.

Tuy nhiên, anh chưa kịp nói gì thì Ling Yu đã thẳng tay tát anh.

Bị giật!

Wu Cheng vẫn đang cười và nhìn thấy Awei vô lê trên 720 độ một cách tuyệt vời, theo mọi hướng, không có ngõ cụt!

Sau đó anh ta ngã xuống đất và hôn mê.

Đùa tôi à?

Anh chết lặng ...

Khán giả im lặng, chỉ có giọng nói bình tĩnh của Ling Yu vang lên.

"Đáng tiếc ngươi nhu nhược không bằng đồng tử."

Ba thủ thuật?

Một cái tát khiến bạn nghi ngờ cuộc sống!

Xu Meng há hốc mồm, chỉ cảm thấy cổ họng có cái gì đó chặn lại, da đầu ngứa ran!

"Được! Khả năng một chút." Ngô Thừa nhanh chóng bình tĩnh lại, "A Cường!"

"Đúng!"

Lần này, anh rất gầy, dường như một cơn gió có thể quật ngã anh.

Trần Hạo khinh thường cười, ngẩng đầu lên, nhìn người qua lỗ mũi, rất khó xử nói: "Người ở đâu? Ta sao không nhìn thấy? Có quá ngắn không?

Wu Cheng chỉ lắc đầu bỏ qua anh ta, nhưng một sự giễu cợt nơi khóe miệng anh ta lại nổi lên.

A Qiang ngẩng đầu nhìn Lăng Vũ, mặt không chút cảm xúc nói: "Awei đã đánh giá thấp đối phương, nhưng ta sẽ không. Ngươi có thể không tin. Nếu ta đấm hắn xuống, ngươi có thể chết."

Trần Hạo còn muốn chế giễu, nhưng A Cường đột nhiên đấm, nhưng không phải Lăng Vũ, mà là bức tường.

bùm!

Các bức tường vỡ tan và các vết nứt lan rộng!

Trần Hạo sững sờ, trong miệng nói ra những lời chế giễu, khuôn mặt béo ú biến thành màu gan lợn.

“Làm sao?” Khóe miệng A Cường khẽ cong lên, lộ ra nụ cười tà ác giống như nhân vật chính trong tiểu thuyết.

“Không tốt lắm.” Vẻ mặt của Linh Vũ không có chút sóng gió nào, anh lại tát nó ra ngoài.

Sau đó, đó là cùng một âm thanh "bốp" rõ ràng, và cùng một cú lật bóng, thậm chí là nơi nó rơi xuống.

Ah Wei thật không may, vừa mới tỉnh lại đã bị A Qiang đánh cho tan xác.

Chen Hao nuốt nước bọt và liếc nhìn Ah Wei một cách thông cảm, như thể anh ta có thể cảm nhận được nỗi uất hận trong lòng người bị bắn khi nằm xuống.

Lúc này, phía sau Ngô Thừa có ba người đi theo, tất cả đều sợ tới mức hai chân run lên, dường như mất đi hiệu quả chiến đấu.

Ngũ hổ tướng của Zeng Zhas Tongluo Bay, hai người mạnh nhất đã bị tát và tát, còn gì nữa?

Linh Vũ chậm rãi đi về phía Ngô Thừa, ánh mắt lạnh lùng và ẩn dật run lên.

“Tôi xin lỗi.” Ngô Thành hít một hơi thật sâu và bình tĩnh lại “Chuyện hôm nay là kết thúc. Có thể đánh, nhưng không thể chịu nổi cơn giận của nhà họ Ngô của tôi.

Linh Ngọc trở mình một cái điếc tai, cũng không có dừng lại. Trên đời này, không có thứ gì mà anh ta không thể mua được.

Ngô Thừa nhíu mày, hắn thật không tin người bên kia thật sự dám động hắn.

"Linh Vũ, đúng không? Muốn chết cũng không ai ngăn cản ngươi, nhưng đừng làm phiền ta và Trần Hạo." Từ Mạnh cũng chậm lại, lạnh lùng nói.

Trong xã hội ngày nay, khả năng chiến đấu là khả năng vô dụng nhất. Cô tin rằng Ngô Thừa có trăm cách để giết anh.

Ling Yu liếc nhìn Xu Meng, một cái nhìn đơn giản.

bùm!

Tuy nhiên, chính cảnh tượng này khiến trái tim Xu Meng chấn động, cô như rơi xuống vực sâu, hơi thở kinh khủng dường như muốn nuốt chửng cô, và cô sẽ không bao giờ được sinh ra nữa!

Trong phút chốc, cô toát mồ hôi hột.

Nó rất thật, thật đến nỗi khiến cô phải run sợ!

Khi tôi nhìn Linh Ngọc một lần nữa, cô ấy tái nhợt và bối rối, tại sao lại đột nhiên có ảo giác như vậy?

Đột nhiên, điện thoại của Ngô Thừa vang lên.

Trần Hạo thở dài, "Linh Ngọc, quên đi."

Anh ấy không sợ rắc rối, nhưng anh ấy không muốn Ling Yu làm anh ấy gặp rắc rối.


Tặng người dùng IOS 166 đồng tiền sách!

Tặng người dùng Android 466 đồng tiền sách!
Chương 13: Bị ông thầy họ Vương làm khó
Cài đặt
Ban đêm
Ban ngày
Người dùng mới hãy sử dụng phương thức đăng nhập bằng Google và Facebook, email chỉ áp dụng cho người dùng cũ.

Người dùng mới và cũ có thể sử dụng cách đăng nhập bên dưới

Cách đăng nhập cho người dùng cũ

Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên
Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên

Đọc tiếp để nhận lì xì nhé