Chương 14: Vui sướng khi người khác gặp họa

Ông giáo họ Vương tính tình khó chịu nên trước nay không được học sinh quý mến. Nam sinh lớp 12A2 vẫn luôn không thích lão. Thế nhưng hôm nay nhìn thấy thầy Vương sắp sửa làm khó Lâm Phong, đám nam sinh lập tức cảm thấy lão cũng không đến nỗi đáng ghét như vậy.

Đương nhiên, ông giáo họ Vương trở nên đáng mến hoàn toàn là bởi vì đám nam sinh trong lớp lúc này đã quá đố kị với Lâm Phong. Bọn họ chỉ mong cậu bị lão già họ Vương kia chỉnh chết thì càng vui.

“Haha Kiệt thiếu gia cậu xem... Thầy Vương sắp phát uy rồi kìa! Bình thường phải tiết của ổng mà đi muộn thì cho dù có là học sinh giỏi cũng bị phạt đứng, còn bị lão mắng té tát nữa chứ, cuối cùng còn bị báo cho cô Từ...”

Chu Dịch cười vui sướng khi người khác gặp họa. Lưu Gia Kiệt thì khoanh tay trước ngực, đợi xem Lâm Phong sẽ bị ông thầy họ Vương làm khó như thế nào.

“Yên Nhiên, cậu... cậu sao vậy? Không phải mình mới nói với cậu sao... không cần phải xin nghỉ ra ngoài. Lâm Phong và Trương Chân đều là học sinh yếu kém, cậu lo cho bọn họ làm gì... Giờ thì hay rồi. Cậu quan tâm Lâm Phong như vậy, còn cố ý xin nghỉ ra ngoài tìm cậu ta. Cậu ta còn nhân cơ hội ôm cậu, sàm sỡ cậu... Hại bây giờ cả lớp nghĩ là cậu thích cậu ta nữa.”

Sau khi Tần Yên Nhiên trở về chỗ ngồi, cô bạn cùng bàn Hồng Phương Phương lập tức kéo cô lại nhỏ giọng oán trách. Trong tất cả các bạn học chỉ có mình Hồng Phương Phương biết rõ vì sao tự nhiên Tần Yên Nhiên lại “quan tâm” Lâm Phong. Thế nhưng Hồng Phương Phương vẫn thấy không đáng và tủi thân cho Tần Yên Nhiên. Dù gì Tần Yên Nhiên cũng là hoa khôi kiêm nữ thần của tất cả nam sinh trong trường. Giờ thì hay rồi, chỉ vì một tên học sinh yếu kém như Lâm Phong mà hủy đi danh tiếng của bản thân một cách vô ích.

“Phương Phương, không phải đâu... không phải Lâm Phong cố ý ôm mình...”

Có điều bản thân Tần Yên Nhiên lại không hề tủi thân, hơn nữa còn cảm thấy ban nãy được Lâm Phong ôm rất thoải mái khiến cô không muốn rời đi. Nhưng do là một nữ sinh nên cô không thể nói những lời này ra, chỉ có thể đỏ mặt yếu ớt giải thích giúp Lâm Phong trước mặt Hồng Phương Phương.

“Sao mà không cố ý được? Yên Nhiên, ban nãy mình thấy rõ ràng, khi tên Lâm Phong kia ôm cậu còn cười trộm nữa, trong lòng không biết đang vui đến mức nào rồi. Theo mình ấy... học sinh yếu kém giống như cậu ta, không đẹp trai cũng chẳng có sở trường gì, có thể ôm cậu một cái... quá hời rồi. Cậu nhìn xem, học sinh nam lớp mình bây giờ biết bao nhiêu người đang hâm mộ Lâm Phong kìa...”

Trong mắt Hồng Phương Phương Lâm Phong là một học sinh yếu kém chẳng có ưu điểm nào, chính vì vậy cô đương nhiên cảm thấy Tần Yên Nhiên đã chịu thiệt. Tuy nhiên Hồng Phương Phương càng nói vậy, Tần Yên Nhiên ngược lại lại càng náy náy với Lâm Phong.

Đặc biệt là khi Tần Yên Nhiên phát hiện ra, chỉ vì giây phút ôm lấy mình mà Lâm Phong đã trở thành kẻ địch chung của toàn bộ nam sinh trong lớp, thậm chí có khả năng còn trở thành kẻ thù chung của toàn bộ nam sinh trong trường thì càng áy náy và lo lắng cho cậu hơn, vì chuyện này có lẽ sẽ đem lại rất nhiều phiền phức cho Lâm Phong.

Không nói đến chuyện khác chỉ nhìn tình thế hiện tại, vốn chỉ là đi muộn bình thường thôi nhưng Lâm Phong lại vì chuyện này mà phải chịu cơn giận dữ đang sôi trào của thầy giáo dạy ngữ văn họ Vương. Tần Yên Nhiên lại bắt đầu sốt ruột thay cho Lâm Phong.

“Làm sao bây giờ? Phương Phương. Thầy Vương nhất định sẽ làm khó Lâm Phong... Hôm nay Lâm Phong đi muộn hoàn toàn là bởi vì cứu chúng mình. Nếu không... cậu ấy tuyệt đối sẽ không đến muộn như vậy. Mình nhất định phải giải thích rõ với thầy Vương.”

Tần Yên Nhiên nói xong thì định đứng dậy giải thích cho Lâm Phong, thế nhưng lại bị Hồng Phương Phương vội vàng kéo xuống, nhỏ giọng nói: “Yên Nhiên cậu điên rồi hả? Ban nãy cậu đã thể hiện mình rất quan tâm đến Lâm Phong rồi. Nếu như bây giờ cậu lại đứng lên giải thích giúp cậu ấy thì tất cả bạn học trong lớp sẽ thật sự cho rằng cậu và Lâm Phong có quan hệ gì mất... sau đó cả trường lập tức sẽ biết chuyện, đến lúc đó danh tiếng hoa khôi xinh đẹp ngây thơ của cậu sẽ bị hủy mất. Mọi người sẽ nói... một hoa khôi học giỏi như cậu mà lại đi thích một tên học dốt. Đến lúc đó cậu làm gì còn chút mặt mũi nào nữa...”

“Nhưng mà, Phương Phương... không thể để Lâm Phong vì tụi mình mà bị thầy Vương phạt với làm khó được...”

Tần Yên Nhiên nghe xong thì hơi do dự, nội tâm tranh đấu.

“Yên Nhiên, cậu cứ yên tâm đi. Tính khí thầy Vương tuy không được tốt, nhưng đối với những học sinh yếu kém như Lâm Phong mà nói, bị phạt hay ăn chửi cũng là chuyện thường như cơm bữa cả thôi, không cần phải lo lắng đâu. Thầy Vương cũng sẽ không đánh cậu ấy...” Hồng Phương Phương không chút lo lắng mà bắt đầu hóng hớt nói: “Hihi... Cơ mà chắc không thoát nổi một trận mắng té tát và bị phạt đứng một tiết rồi! Ai bảo cậu ta ngay cả hoa khôi của trường như cậu cũng dám ôm bừa chứ! Đúng là phải chịu phạt một chút!”

“Phương Phương! Sao cậu lại nói như vậy? Rõ ràng là Lâm Phong ban nãy do cứu tụi mình nên mới... Ai da, hy vọng thầy Vương sẽ không làm khó Lâm Phong quá mức...”

Tần Yên Nhiên thấp thỏm lo ấu nhìn thầy Vương đang tức giận trên bục giảng, ánh mắt tràn đầy lo lắng cho Lâm Phong.

Mà thầy Vương lúc này rõ ràng đã rất tức giận rồi, thế nhưng lại bắt đầu trở nên lí trí. Lão bất ngờ phát hiện ra, hình như đám học sinh nam trong lớp hôm nay đều rất mong đợi lão mắng cậu học sinh đi học muộn Lâm Phong này một trận té tát.

“Ngày thường đám học sinh đều nói tính cách tôi không tốt, gọi tôi là lão già họ Vương. Thế nhưng Vương Vi Dân tôi là người ngang ngược như vậy sao? Được rồi! Lần này tôi sẽ dùng cái đức của mình khiến các anh chị nể phục, để tất cả học sinh biết rằng Vương Vi Dân tôi phạt cũng có tình có lý.”

Thầy Vương hạ quyết tâm dùng cái đức của mình để khiến học sinh nể phục đẩy đẩy gọng kính màu vàng, “khụ” một tiếng trong ánh mắt mong đợi của nam sinh trong lớp rồi nói với hai học sinh đi muộn Lâm Phong và Trương Chân mập mạp đang đứng ở cửa lớp: “Hai em, thành tích học tập không bằng các bạn không nói, đến đi học cũng muộn nữa. Lão già tôi rất ghét học sinh đi muộn, theo lý mà nói hôm nay tôi nhất định sẽ phạt các em đứng nguyên một tiết...”

Thầy Vương nói xong thì vỗ vỗ cuốn sách Ngữ văn trên bàn giáo viên, tiếp tục nói: “Tuy nhiên... đừng nói tôi không cho các em cơ hội để thể hiện. Hôm nay vừa đúng lúc tôi giảng bài văn cổ Kinh Kha hành thích Tần Vương. Nếu như hai em có thể đọc thuộc bất kỳ một đoạn nào trong đó... tôi sẽ không truy cứu việc các em đi học muộn nữa.”

Lão vừa dứt lời, đám nam sinh bên dưới đều vui sướng khi người khác gặp họa. Đừng nói bài văn Kinh Kha hành thích Tần Vương này vốn không yêu cầu phải học thuộc, cho dù là các bài văn cổ bắt buộc phải học thuộc khác thì hai thằng rác rưởi học dốt như Lâm Phong là Trương Chân mập mạp cũng chắc chắn không thể học thuộc hết được. Bọn họ đều không ngừng cảm khái chiêu này của thầy Vương thật cao tay số! Ngoài mặt thì cho Lâm Phong và Trương Chân mập mạp một cơ hội, thế nhưng thực tế còn khiến bọn họ mất mặt hơn là trực tiếp phạt đứng...

 

Tặng người dùng IOS 166 đồng tiền sách!

Tặng người dùng Android 466 đồng tiền sách!
Chương 14: Vui sướng khi người khác gặp họa
Cài đặt
Ban đêm
Ban ngày
Người dùng mới hãy sử dụng phương thức đăng nhập bằng Google và Facebook, email chỉ áp dụng cho người dùng cũ.

Người dùng mới và cũ có thể sử dụng cách đăng nhập bên dưới

Cách đăng nhập cho người dùng cũ

Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên
Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên

Đọc tiếp để nhận lì xì nhé