Chương 15: Em có thể đọc thuộc lòng cả bài

“Yên Nhiên, mình còn tưởng thầy Vương muốn tha cho Lâm Phong và Trương Chấn rồi chứ… Thì ra là chỉ đổi cách thức làm khó bọn họ thôi!”

Cô bạn cùng bàn Hồng Phương Phương của hoa khôi Tần Yên Nhiên bĩu môi lắc đầu nói: “Đừng nói là hai cậu học sinh yếu kém Lâm Phong và Trương Chân. Cho dù là Tần Yên Nhiên cậu… có khi cũng chưa học thuộc được một đoạn bất kỳ trong “Kinh Kha hành thích Tần Vương” ấy chứ?”

“Hả? Mình… bài văn cổ này không yêu cầu học thuộc cho nên… mình… mình đương nhiên không thuộc rồi!”

Tần Yên Nhiên ngẩn ra, lông mày cau lại càng chặt, bất bình thay cho Lâm Phong mà nói: “Chẳng lẽ thầy Vương muốn cố ý làm khó Lâm Phong ư?”

“Chứ còn gì nữa! Yên Nhiên. Thầy Vương muốn tạo hình tượng lấy đức phục người cho bản thân nên lần này vừa đúng lúc khai đao với Lâm Phong và Trương Chân. Chỉ có thể nói là do hai người bọn họ xui xẻo mà thôi”

Hồng Phương Phương không hề lo lắng cho Lâm Phong như Tần Yên Nhiên, ngược lại còn chuẩn bị hóng chuyện, mong chờ khốn cảnh Lâm Phong bẽ mặt chẳng đọc được câu nào sau đó bị phạt đứng.

Còn về các học sinh khác ở trong lớp. Nữ sinh thì đều lắc đầu, không cần nghĩ cũng biết hai tên học sinh yếu kém Lâm Phong và Trương Chân chắc chắn sẽ không đọc thuộc nổi. Nam sinh thì vui sướng khi người khác gặp họa, chỉ đợi Lâm Phong không đọc thuộc được để cười nhạo cậu một phen.

“Kiệt thiếu gia… đến lão già họ Vương kia cũng khó chịu với cái tên rác rưởi Lâm Phong, cố ý dùng “Kinh Kha hành thích Tần Vương” để làm khó nó. Lần này nó nhất định sẽ bẽ mặt trước hoa khôi Tần Yên Nhiên. Tần Yên Nhiên chắc chắn sẽ có ác cảm với nó… lúc ấy cơ hội của Kiệt thiếu gia cậu sẽ tới. Với thành thích học tập cũng như ngoại hình tài năng của Kiệt thiếu gia… nếu hoa khôi ngay cả cậu cũng không thích nữa thì chỉ sợ sẽ chẳng vừa ý ai trong cái trường này nữa rồi…”

Chu Dịch dùng vẻ mặt nịnh nọt mà bợ đỡ tiểu bá vương trong trường Lưu Gia Kiệt. Lưu Gia Kiệt vô cùng hưởng thụ mà híp mắt, nhìn bóng lưng Tần Yên Nhiên đang ngồi dãy bàn đằng trước, thầm hạ quyết tâm sẽ “ăn” cô nàng hoa khôi thanh thuần lạnh lùng mà hắn đã thèm muốn suốt ba năm này.

Trương Chân mập mạp lúc này đang đứng bên cạnh Lâm Phong ngoài cửa lớp, vốn thấy lão già họ Vương muốn tha cho hai người bọn họ thì trộm mừng trong lòng. Thế nhưng chớp mắt đã thấy lão bắt bọn họ phải học thuộc “Kinh Kha hành thích Tần vương”, mặt Trương Chân mập mạp lập tức đen thui, nhăn nhó cầu xin ông thầy họ Vương: “Thầy ơi, bài… bài văn cổ “Kinh Kha hành thích Tần vương” này cơ bản không yêu cầu học thuộc ạ? Sao chúng em có thể…”

“Hừ! Chính vì không yêu cầu học thuộc tôi mới bắt các cậu đọc. Chứ nếu là bài bắt buộc học thuộc… tất cả các bạn trong lớp đều thuộc thì dễ cho các cậu quá. Ông lão tôi đây lấy đức cảm phục người, nói được làm được. Chỉ cần hai cậu có thể đọc thuộc bất kỳ đoạn nào trong bài “Kinh Kha hành thích Tần vương” tôi sẽ không truy cứu tội đi học muộn của hai cậu hôm nay nữa!”

Nhìn gương mặt béo đô đô đang nhăn nhó của Trương Chân mập mạp, trên mặt thầy Vương hiện lên vẻ đắc ý, dáng điệu “Không phải tôi không cho hai cậu cơ hội nhé”.

Thật ra thầy Vương có hơi đánh giá cao Trương Chân mập mạp. Cho dù là những bài văn cổ trong sách bắt học thuộc thì chỉ sợ Trương Chân cũng chỉ đọc câu được câu mất mà thôi.

“Phong tử, lần này tụi mình hoàn toàn xong đời rồi… cái bài “Kinh Kha hành thích Tần vương” kia tao chỉ đọc thuộc mỗi cái tiêu đề. Xem ra tao nên thành thật chịu phạt đứng cho rồi…”

Trương Chân mập mạp thở dài một hơi rồi biết mình biết ta mà nói với ông thầy dạy ngữ văn họ Vương: “Thầy Vương, em không học thuộc bài… em chịu phạt đứng ạ…”

Nói xong, Trương Chân mập mạp rất tự giác mà đi về cuối lớp, đứng dựa lưng vào tường.

“Lâm Phong, bạn cùng bàn của em Trương Chân đã từ bỏ việc đọc thuộc và đi chịu phạt rồi. Em thì sao… đừng nói thầy không cho em cơ hội, không đọc thuộc được thì thành thật đi chịu phạt! Đừng làm lãng phí thời gian của các bạn trong lớp…”

Thấy Trương Chân mập mạp chấp nhận số phận mà đi chịu phạt đứng, thầy Vương cảm thấy kế hoạch “lấy đức cảm phục người” của mình đã thành công được một nửa, sờ sờ râu dưới cằm rồi nói với Lâm Phong đang đứng một mình trước cửa lớp.

Trong mắt thầy Vương Lâm Phong và Trương Chân về cơ bản là cùng một loại người, mỗi lần kiểm tra môn ngữ văn đều suýt rớt, là những học sinh yếu kém, “đá lót đường” có tiếng trong lớp, chắc chắn sẽ không học thuộc nổi “Kinh Kha hành thích Tần vương”.

Thế nhưng đúng lúc này, Lâm Phong lại khẽ cười rồi chỉ vào Trương Chân mập mạp, nói với lão: “Thầy Vương, thầy xem thế này có được không ạ. Trương Chân không đọc được thì em đọc, hơn nữa… em còn đọc nguyên cả bài “Kinh Kha hành thích Tần vương” luôn. Thầy miễn cho em với Trương Chân phạt đứng được không ạ?”

Trong lớp 12A2, đặc biệt là trong tiết học Lâm Phong trước nay chưa từng tự tin như ngày hôm nay. Trước kia bất kể là kiểm tra bài tập hay thầy cô hỏi bài cậu đều trốn càng xa càng tốt, không dám nhìn thẳng vào giáo viên, chỉ sợ bị gọi trúng. Thế nhưng hôm nay, Lâm Phong lại có thể tự tin đối mặt với thầy Vương, thậm chí khẽ cười nói cả một đoạn dài.

“Cái gì? Nguyên cả bài “Kinh Kha hành thích Tần vương”? Chẳng lẽ… em thật sự có thể đọc thuộc được?”

Ông giáo họ Vương vốn cho rằng Lâm Phong sẽ thành thật chịu phạt đứng bị lời này làm cho kinh ngạc, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn cậu học sinh yếu kém Lâm Phong sau đó không tin nói: “Được! Nếu như em thật sự đọc thuộc cả bài “Kinh Kha hành thích Tần vương” thì Trương Chân cũng sẽ được miễn chịu phạt…”

Không chỉ có ông thầy họ Vương kinh ngạc vì lời nói của Lâm Phong mà toàn bộ học sinh lớp 12A2 đều xôn xao cả lên. Học sinh yếu kém Lâm Phong vậy mà dám huyênh hoang rằng có thể học thuộc “Kinh Kha hành thích Tần vương”? Một bài văn cổ không yêu cầu học thuộc như thế này sợ rằng trong lớp bây giờ, kể cả cô nàng hoa khôi học giỏi Tần Yên Nhiên cũng đều không học thuộc nổi. Thế mà Lâm Phong dám chém gió tung trời lên như vậy?

“Yên Nhiên cậu nghe kìa… tên Lâm Phong này thật biết huyênh hoang. Cả bài “Kinh Kha hành thích Tần vương” này gồm hơn chục đoạn, dài hơn ngàn chữ… lại không được thuận miệng như thi từ ca phú, trong sách cũng không yêu cầu học thuộc. Thế mà Lâm Phong thật sự dám khẳng định bản thân có thể học thuộc được. Mình chả tin đâu!”

Hồng Phương Phương nghe lời huyênh hoang của Lâm Phong xong thì càng ác cảm với cậu. Tần Yên Nhiên cũng cau mày nhưng không nói gì. Giống như Hồng Phương Phương, cô cũng cho rằng Lâm Phong đang khoác lác.

“Ha ha! Kiệt thiếu gia cậu nghe thấy gì chưa? Tên rác rưởi Lâm Phong này thế mà dám bốc phét là có thể đọc thuộc cả bài “Kinh Kha hành thích Tần Vương”. Tí nữa không làm được xem nó bẽ mặt như thế nào…”

Lưu Gia Kiệt và tên đàn em Chu Dịch cười đến giơ chân, chờ mong đến cảnh Lâm Phong xấu hổ trước mặt thầy giáo và bạn bè cùng lớp.

“Đây chẳng qua là trò hề của nó thôi, khó khăn lắm mới được tất cả các bạn trong lớp, đặc biệt là hoa khôi chú ý tới nên muốn nổi tiếng đây mà… Nhưng mà đáng tiếc! Nổi tiếng chứ không phải phét lác. Với cái thành tích học tập rác rưởi của nó thì cho dù có biết trước lão già họ Vương sẽ dùng “Kinh Kha hành thích Tần Vương” làm khó mình thì cũng không học thuộc nổi đâu…”

Lưu Gia Kiệt cười nhạo một tiếng, căn bản không coi Lâm Phong ra gì, chỉ đợi xem cậu bẽ mặt.

Tâm trạng của các học sinh nam khác cũng giống y như vậy, chỉ mong Lâm Phong càng bẽ mặt càng tốt. Chỉ có Trương Chân mập mạp đang đứng sau lưng cậu ngoài cửa lớp vẫn dùng vẻ mặt bất lực mà cười khổ nói: “Phong tử! Mày đó đúng là chỉ chém gió là giỏi… Cứ cho là vì muốn cứu tao thì cũng không nhất thiết phải khoác lác vậy đâu…”

Có thể nói trong lớp 12A2 bây giờ, từ ông thầy dạy ngữ văn họ Vương đến hoa khôi Tần Yên Nhiên, Trương Chân mập mạp và tất cả các học sinh khác không một ai tin tưởng những lời Lâm Phong nói ban nãy là thật, chẳng ai nghĩ một học sinh yếu kém  như Lâm Phong có thể học thuộc cả bài “Kinh Kha  hành thích Tần Vương”.

Thế nhưng dưới tình huống bị tất cả mọi người nghi ngờ,sau khi được sự cho phép của thầy Vương, Lâm Phong quay đầu nhìn Tần Yên Nhiên đang chau mày lo lắng rồi cười nhẹ, sau đó bắt đầu dùng chất giọng lanh lảnh ngâm nga: ““Kinh Kha hành thích Tân Vương” là tác phẩm của Lưu Hướng đời Tây Hán. Tần vương hạ lệnh cho Vương Tiễn đánh chiếm nước Triệu, giam cầm Triệu vương, gồm thu đất đai nước Triệu, thừa thế xua quân đánh lên phía Bắc, đến biên giới nước Yên…”

 

 

Chương 15: Em có thể đọc thuộc lòng cả bài
Cài đặt
Ban đêm
Ban ngày
Người dùng mới hãy sử dụng phương thức đăng nhập bằng Google và Facebook, email chỉ áp dụng cho người dùng cũ.

Người dùng mới và cũ có thể sử dụng cách đăng nhập bên dưới

Cách đăng nhập cho người dùng cũ

Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên
Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên

Đọc tiếp để nhận lì xì nhé