Chương 16: Khiến cả lớp kinh ngạc

Lặng!

Im lặng!

Tuyệt đối im lặng!

Khi Lâm Phong đọc câu đầu tiên của "Kinh hành thích Tần Vương", phòng học ồn ào lập tức yên tĩnh lại. Ánh mắt mọi người đều kinh ngạc nhìn Lâm Phong đang tự tin đọc bài.

"Không thể nào! Tên Lâm Phong này thật sự đọc thuộc được ‘Kinh Kha hành thích Tần Vương’ ?"

"Một... một chữ cũng không sai, đoạn đầu đã đọc thuộc lòng hết ... Thật không thể tin được! Bài văn cổ của Trung Quốc này còn không yêu cầu học thuộc lòng đó ..."

"Đây là Lâm Phong vẫn xếp chót đó sao? Thường thì cậu ta thậm chí không thể học thuộc một bài văn cổ cần đọc thuộc lòng nữa mà...."

……

Một đám bạn cùng lớp vốn dĩ đang chờ để chê cười Lâm Phong, lúc này đều mở to hai mắt nhìn chằm chằm, không thể tin vào những gì họ nghe thấy.

"Đây mới là đoạn đầu ... đoạn sau khó hơn nhiều. Tao đoán tình cờ Lâm Phong đọc được một đoạn thôi, đằng sau còn có hàng nghìn chữ cổ, tao không tin là nó có thể đọc thuộc lòng hết được."

"Đúng vậy! Văn học cổ bắt buộc phải học thuộc lòng ở trường cấp ba không bài nào có độ dài như vậy. Để học thuộc lòng một bài văn cổ dài như vậy, quả thật là quá khó ... Lâm Phong có thể đọc đoạn đầu tiên, nhưng đoạn sau nhất định sẽ có sai sót ... "

Cũng có một số nam sinh cố chấp không tin Lâm Phong thực sự có thể đọc thuộc lòng, thầm thuyết phục bản thân rằng Lâm Phong sẽ chỉ học thuộc được một đoạn ngắn mà thôi.

Tuy nhiên khi Lâm Phong hùng hồn đọc thuộc lòng trọn vẹn một nghìn ba trăm chữ của "Kinh Kha hành thích Tần Vương"  thì không còn ai dám phủ nhận nữa, Lâm Phong thực sự đã thuộc lòng cả bài.

"Thuộc... thuộc lòng hết ... Một chữ ... không sai dù chỉ một chữ? Lâm ... Lâm Phong, em ... em thực sự đã đọc thuộc được hết toàn bộ một nghìn ba trăm chữ của ‘Kinh Kha hành thích Tần Vương’ ?"

Thầy Vương dạy môn Ngữ Văn đứng trên bục giảng, ngay khi Lâm Phong vừa đọc đoạn đầu đã cẩn thận cầm sách giáo khoa lên, đẩy gọng kính màu vàng rồi đối chiếu từng chữ trong "Kinh Kha hành thích Tần Vương" theo tốc độ đọc của Lâm Phong.

Kết quả chứng minh Lâm Phong đọc thuộc không sai một chữ nào khiến thầy Vương muốn bới lông tìm vết cũng không được,  kinh ngạc đến mức khó nói nên lời.

"Yên Nhiên, chuyện này, chuyện này... Là tớ nghe lầm sao? Lâm Phong thật sự thuộc lòng cả bài " Kinh Kha hành thích Tần Vương" mà không sai chữ nào !"

Là bạn cùng bàn với Tần Yên Nhiên, Hồng Phương Phương ngay từ đầu đã không coi trọng một học sinh yếu kém như Lâm Phong. Giống như những bạn học khác, cô đang chờ xem Lâm Phong tự làm mình mất mặc. Thế nhưng biểu hiện vừa rồi của Lâm Phong quả thật không chê vào đâu được, ngay cả thầy Vương dạy Ngữ Văn nổi tiếng khó tính, một người chuyên bới lông tìm vết cũng phải kinh ngạc, cảm thán không thôi.

"Đánh tao một cái đi mày ... Tao ... Tao không nghe nhầm chứ ... Phong Tử hôm nay điên rồi sao? Đột nhiên trở nên lợi hại như vậy? Buổi sáng có thể đánh bại bọn côn đồ tóc vàng. Bây giờ lại có thể đọc lại từng chữ một bài văn xuôi cổ dài như "Kinh Kha hành thích Tần Vương" chỉ trong nháy mắt …  Đây vẫn là Phong Tử mà tôi quen biết hơn mười năm nay sao? ”

Trương Chân mập mạp đang bị phạt đứng ở trong góc, sốc đến mức há hốc miệng không khép lại được. Theo lý mà nói trong cái lớp học này, cậu là người hiểu rõ Lâm Phong nhất. Dù sao cả hai cũng đã chơi với nhau từ thời còn cởi truồng đến giờ, thậm chí ba năm học trung học phổ thông cả hai còn luôn học cùng lớp, ngồi cùng bàn. Có thể nói Trương Chân mập mạp thậm chí còn đếm được số lượng nốt ruồi trên người Lâm Phong một, hai, ba hay bốn nữa. Nhưng hôm nay, biểu hiện bất ngờ của Lâm Phong đã khiến Trương Chân hoàn toàn không thể nhìn thấu cậu.

Là nhân vật chính và trung tâm của toàn bộ sự việc, Lâm Phong - người đọc thuộc cả bài "Kinh Kha hành thích Tần Vương" nhìn thầy Vương dạy Ngữ Văn, người đang ngạc nhiên đến mức không nói được lời nào, mỉm cười và hỏi: "Thầy Vương, em đã đọc xong hết rồi. Em không biết là ... đã đáp ứng được yêu cầu của thầy chưa, nếu rồi thì em và Trương Chân có thể về chỗ ngồi được không? "

"A ? Tất nhiên ... tất nhiên là các em có thể ngồi rồi ... về chỗ ngồi đi !"

Một người luôn luôn nghiêm khắc Thầy Vương mà hôm nay lại không thể tìm ra vấn đề gì của Lâm Phong. Tuy rằng lửa giận trong lòng không thể truyền đến trên người Lâm Phong, cảm thấy rất khó chịu, nhưng trước mặt cả lớp, lão muốn thực hiện biện pháp "lấy đức thu phục người" nên không nói nên lời. Vì vậy tất nhiên chỉ có thể để cho Lâm Phong và Trương Chân trở lại chỗ ngồi của mình, không bị phạt đứng nữa.

"Dạ em cảm ơn thầy Vương nhiều ạ!"

Sau khi được thầy Vương đồng ý, Lâm Phong dưới ánh mắt phức tạp và ghen tị của tất cả các bạn học, đường đường chính chính đi muộn nhưng vẫn có thể bình tĩnh bước đến dãy bàn cuối cùng của mình và ngồi xuống.

Trương Chân mập mập cũng được xóa tội, trở lại chỗ ngồi của mình. Vừa ngồi xuống, cậu đã không nhịn được mà giơ ngón tay cái lên với Lâm Phong: "Phong Tử! Hôm nay mày thật đẹp trai ... Quả thật là ... cái gì ấy nhỉ ... à văn võ song toàn ! Vừa dạy cho bọn côn đồ Hầu Tử một bài học, vừa có thể đọc thuộc lòng cả bài "Kinh Kha hành thích Tần Vương", từ giờ mày sẽ là thần tượng của tao!"

"Được rồi, tên mập chết tiệt, đừng có khen tao lên tận trời nữa. Tao chỉ là tình cờ đọc được bài này ... may mắn tới thì đành chịu thôi!"

Lâm Phong nhẹ nhàng nói, đương nhiên cậu sẽ không để lộ khả năng của mình trước mặt Trương Chân mập mạp, chỉ viện cớ là do vận may của mình quá tốt, vô tình thuộc đúng bài "Kinh Kha hành thích Tần Vương" này.

"Vậy thì mày cũng vẫn là thần tượng của tao, còn nữa ... Phong Tử, mày vừa ôm hoa khôi Tần Yên Nhiên! Thế nào? Thế nào? Nói tao nghe xem nào... hoa khôi thân hình có mềm mại hay không? Có thơm không? Cảm giác ôm có thích không? "

Trương Chân mập mạp cười quái dị hỏi Lâm Phong: "Hơn nữa tao cảm thấy khi mày ôm hoa khôi, cổ không có vẻ chán ghét mày? Hehe ... Đó phải là hiệu ứng của anh hùng cứu mỹ nhân lúc buổi sáng, nói không chừng ... hoa khôi trường thực sự thích mày rồi cũng nên? "

"Ít nghĩ lung tung đi! Đồ mập chết tiệt, ăn nói không đứng đắn gì cả. Hoa khôi là nữ thần trong mộng của tất cả nam sinh trong trường. Ba năm qua bao nhiêu lời tỏ tình của nam sinh xuất sắc đều bị từ chối, sao có thể vì chuyện nhỏ buổi sáng này mà đột nhiên thích tao được? Tao tự biết bản thân tao, không có rảnh mà đi mơ mộng làm gì … “

Mặc dù vừa rồi cảm thấy rất vui khi được ôm Tần Yên Nhiên nhưng Lâm Phong chưa bao giờ tưởng tượng được rằng Tần Yên Nhiên, hoa khôi nữ thần mà vô số nam sinh ngưỡng mộ lại thực sự thích mình. Mặc dù bây giờ cậu có một số siêu năng lực, cậu không hề kiêu ngạo nghĩ rằng mình có thể làm được mọi thứ.

Mà Tần Yên Nhiên lúc này thực sự cũng chưa thích Lâm Phong. Nói cách khác, trước ngày hôm nay Tần Yên Nhiên còn không biết trong lớp có một người như Lâm Phong. Những người cô biết chỉ giới hạn trong những người có thành tích học tập tốt và tích cực trong lớp. Đối với học sinh kém cỏi như Lâm Phong, cô chưa bao giờ chú ý quá nhiều.

Nhưng hình ảnh đứng ra bảo vệ người khác của Lâm Phong sáng nay lại vô tình khiến cậu bước vào trái tim nhỏ bé của Tần Yên Nhiên, để lại cho cô ấn tượng sâu sắc. Ngay sau đó, khi bị thầy Vương dạy Ngữ Văn làm khó dễ Lâm Phong vẫn có thể dễ dàng vượt qua, thực sự đọc thuộc “Kinh Kha hành thích Tần Vương” không sai một chữ khiến Tần Yên Nhiên cảm thấy vừa áy náy vừa kinh ngạc.

"Lâm Phong vì mình mà đến muộn, hơn nữa ... cậu ấy còn cứu mình lúc sáng, bây giờ mình ... ít nhất mình cũng nên nói lời cảm ơn với cậu ấy chứ nhỉ?"

Chuyện xử phạt của Lâm Phong kết thúc, thầy Vương xìu mặt xuống tiếp tục bài giảng môn Ngữ Văn nhàm chán. Nhưng cô nàng hoa khôi Tần Yên Nhiên thì không còn tâm trí nghe giảng như trước nữa, lòng cô đang rối bời, suy nghĩ làm sao để cảm ơn Lâm Phong?

 

 

 

 

 

Chương 16: Khiến cả lớp kinh ngạc
Cài đặt
Ban đêm
Ban ngày
Người dùng mới hãy sử dụng phương thức đăng nhập bằng Google và Facebook, email chỉ áp dụng cho người dùng cũ.

Người dùng mới và cũ có thể sử dụng cách đăng nhập bên dưới

Cách đăng nhập cho người dùng cũ

Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên
Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên

Đọc tiếp để nhận lì xì nhé