Chương 19: Lời tỏ tình bất ngờ

Văn chương của tên mập chết tiệt Trương Chân cũng nát y như thành tích học tập của cậu ta vậy, thế nhưng cậu ta lại từng xem vô số bộ phim thần tượng não tàn và tiểu thuyết ngôn tình!

Khó khăn lắm mới có một cơ hội được tỏ tình với Tần Yên Nhiên thế này, tuy chỉ là tỏ tình thay anh em tốt thôi nhưng Trương Chân mập mạp vẫn đầu tư hết năng lực của mình. Tất cả những câu từ cảm động được nam chính thâm tình dùng để tỏ tình với nữ chính trong phim thần tượng não tàn và tiểu thuyết ngôn tình mà cậu từng đọc qua đều đồng loạt hiện lên trong đầu Trương Chân.

Trương Chân mập mạp lúc này như được trời giúp, chớp mắt như biến thành bậc tình thánh chỉ vì muốn vô số thiếu nữ khuynh tâm mà đề bút làm thơ, viết ra một đoạn tỏ tình dài dằng dặc lớp lang hết sức buồn nôn bên dưới lời cảm ơn đơn giản của Tần Yên Nhiên.

“Chậc chậc, Phong tử à, mập tao vì báo đáp mày mà liều mạng viết đây. Có vài câu tỏ tình thôi mà phải dùng hết vốn văn chương cả đời của tao rồi đấy…”

Mở tờ thư ra, Trương Chân mập mạp thưởng thức tuyệt tác của mình một lần nữa sau đó rất hài lòng mà ký tên Lâm Phong lên trên, truyền tờ giấy lên trên nhờ gửi cho Tần Yên Nhiên.

“Phong tử, mập tao chỉ giúp mày được đến đây thôi… tốn cả trăm triệu tế bào não của tao rồi mới giúp mày giành được cơ hội tỏ tình này đấy. Sau này phải xem số mệnh mày thế nào…”

Nhìn Lâm Phong vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, Trương Chân mập mạp duỗi cổ nhìn thử phản ứng của hoa khôi Tần Yên Nhiên sau khi nhìn thấy bức thư tỏ tình kia.

“Kiệt thiếu gia… tờ giấy… đang truyền từ chỗ Lâm Phong đến chỗ hoa khôi… xem ra tên Lâm Phong quả thật gan to cùng mình, muốn tán tỉnh hoa khôi…”

Chu Dịch vẫn đang theo dõi sát sao lại một lần nữa lên tiếng kích đểu. Lưu Gia Kiệt bất bình, tay nắm chặt thành quyền đấm mạnh xuống mặt bàn: “Đến người con gái tao thích mà cũng dám tán tỉnh. Tên Lâm Phong này đúng là chán sống rồi!”

Tần Yên Nhiên đang ngồi tại chỗ thất thần thì đột nhiên được bạn cùng bàn Hồng Phương Phương đưa cho một tờ giấy, nói: “Yên Nhiên, gửi cho cậu này… hình như là thư hồi âm của Lâm Phong…”

“Hả? Lâm Phong thật sự trả lời thư mình…”

Tần Yên Nhiên nhận tờ giấy, tim bắt đầu đập nhanh, cắn cắn môi đoán xem Lâm Phong sẽ viết gì cho mình. Tuy ba năm này có vô số nam sinh từng viết thư tình cho cô nhưng Tần Yên Nhiên chưa từng đọc qua dù chỉ là một bức. Thùng rác trở thành địa chỉ quen thuộc của chúng.

Chậm rãi mở bức thư ban đầu do mình gửi đi ra, Tần Nhiên Nhiên đọc từng câu từng câu tỏ tình buồn nôn bên trong, nhịp tim và hơi thở tăng nhanh, hai má đỏ ửng thậm chí.. hơi không dám đọc tiếp những lời khiến người khác mặt đỏ tim đập này nữa.

“Lâm Phong, cậu ấy… vậy mà cậu ấy thật sự thích mình? Hơn nữa… còn nhiệt tình tỏ tình với mình như vậy… nhưng mà…”

Tần Yên Nhiên đọc bức thư tỏ tình buồn nôn này trong lòng vô cùng mất tự nhiên. Yêu sớm vốn luôn là điều cấm kị trong lòng Tần Yên Nhiên, cô cũng không cho phép bản thân có hành vi như vậy cho nên trước giờ vẫn luôn tuân thủ tốt, không hề có hảo cảm hay tin đồn yêu đương với bất kỳ nam sinh nào.

Thế nhưng hôm nay khi nhìn thấy nội dung bức thư tình, trong lòng cô bắt đầu rối rắm không biết phải làm sao. Ba năm cấp ba cô và Lâm Phong không hề trò chuyện, cho dù là sáng nay Lâm Phong đã cứu cô, Tần Yên Nhiên cũng chỉ hơi có hảo cảm với cậu mà thôi, chưa hề đạt đến mức độ thích chứ đừng nói đến yêu đương.

Cho nên khi đọc xong lời ca ngợi và tỏ tình lớp lang buồn nôn trong thư, nội tâm Tần Yên Nhiên xẹt qua một tia vui mừng và kiêu ngạo, thế nhưng mặt khác lại buồn bực không biết nên từ chối lời tỏ tình mãnh liệt này của Lâm Phong như thế nào.

Nếu như là các nam sinh khác Tần Yên Nhiên có thể dùng thái độ như trước đây để ném bức thư tình này vào thùng rác, giả vờ như chưa từng nhìn thấy. Thế nhưng đây lại là Lâm Phong, người sáng nay vừa mới xả thân cứu mình, Tần Yên Nhiên bèn cảm thấy nếu làm vậy thì quá lạnh lùng.

“Ai da! Phải làm thế nào đây…”

Tần Yên Nhiên cau mày buồn bực.

“Yên Nhiên cậu sao vậy? Lâm Phong viết gì trên giấy thế? Sẽ không phải là… viết một đống từ ngữ ô uế tục tĩu chứ? Để mình xem…”

Hồng Phương Phương nói xong thì cầm tờ giấy trên bàn lên xem, đọc từng từ từng chữ từ đầu đến cuối, đọc xong nổi da gà nói: “Yên Nhiên… tên Lâm Phong này đang tỏ tình với cậu đấy à? Còn viết buồn nôn như thế… mình thật không tưởng tượng nổi… thì ra cậu ta là người bên ngoài lạnh lùng bên trong mãnh liệt như vậy… Hihi… Cậu đọc cái đoạn “Núi mòn đỉnh, trời đất hợp làm một…” cậu ta viết mà xem. Đây chẳng phải là lời thoại của lão già trong Hoàn Châu cách cách sao? Còn cái gì mà… “cả ngôi trường này đều bị cậu thu hút…” ôi buồn cười quá đi mất… cười chết tôi rồi.”

“Phương Phương, cậu đừng cười nữa, mau giúp mình nghĩ cách đi… phải trả lời Lâm Phong thế nào đây? Nếu như làm ra vẻ chưa đọc được, không thèm để ý thì bất lịch sự quá? Dù sao sáng nay cậu ấy cũng mới cứu tụi mình. Nhưng nếu từ chối thẳng thừng thì… chắc chắn sẽ khiến cậu ấy tổn thương…”

Tần Yên Nhiên bĩu môi nói. Đây là lần đầu tiên một người đã từng nhận được vô số lời tỏ tình như cô buồn bực vì không biết phải từ chối người ta thế nào mới lịch sự.

Tinh tinh tinh!

Đúng lúc này tiếng chuông báo hết tiết học vang lên. Thầy giáo dạy ngữ văn họ Vương trầm mặt nói cả lớp tan học sau đó ôm cặp táp rời khỏi lớp. Hồng Phương Phương thấy dáng vẻ buồn bực vì bức thư tình của Tần Yên Nhiên thì lắc đầu nói: “Yên Nhiên, này thì có khó gì đâu? Tên Lâm Phong này cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, cho rằng buổi sáng giải vây cho bọn mình thì thật sự có thể lấy thân báo đáp dễ dàng thế hả? Thật là không biết tự lượng sức mình. Nếu cậu đã không muốn ra mặt… thì để mình nói cho cậu ta một trận vậy… tránh để một học sinh yếu kém như cậu ta cả ngày mơ mộng!”

Hồng Phương Phương nói xong, cầm lấy bức thư tỏ tình rồi đứng lên đi đến dãy bàn cuối nơi Lâm Phong ngồi, trước ánh mắt chăm chú của tất cả bạn học trong lớp ném bức thư vào mặt Lâm Phong rồi cao giọng nói: “Lâm Phong! Học sinh yếu kém như câu mà cũng đòi theo đuổi hoa khôi Yên Nhiên của chúng mình ư? Đừng có nằm mơ nữa… tính tình Yên Nhiên hòa nhã nên mới ngại không thẳng thừng từ chối cậu… nhưng mà mình không chịu được. Mấy lời tỏ tình mà cậu viết… buồn nôn chết đi được… Bây giờ mình nói thẳng cho cậu biết… Yên Nhiên tuyệt đối sẽ không thích loại học sinh yếu kém như cậu đâu. Cậu từ bỏ đi là vừa!”

Ầm một tiếng!

Lâm Phong đang chìm đắm trong việc hấp thu tri thức, còn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì đã bị Hồng Phương Phương ngang ngược đánh phủ đầu một trận.

“Chuyện này… Hồng Phương Phương, đã xảy ra chuyện gì?”

Lâm Phong vô cùng hoang mang nhìn Hồng Phương Phương. Học sinh cả lớp cũng đều bị tiếng quát mắng của cô hấp dẫn sự chú ý, quay đầu nhìn chằm chằm vào dãy bàn cuối trong góc phòng học trước giờ chưa từng được ai chú ý đến, ánh mắt tập trung lên người học sinh yếu kém Lâm Phong trước đây luôn vô hình trong lớp.

Chương 19: Lời tỏ tình bất ngờ
Cài đặt
Ban đêm
Ban ngày
Người dùng mới hãy sử dụng phương thức đăng nhập bằng Google và Facebook, email chỉ áp dụng cho người dùng cũ.

Người dùng mới và cũ có thể sử dụng cách đăng nhập bên dưới

Cách đăng nhập cho người dùng cũ

Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên
Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên

Đọc tiếp để nhận lì xì nhé