Chương 1: Cô nàng tiếp viên hàng không ngang ngược

Giây phút nghe thấy tiếng giày cao gót lảnh lót vang lên trong sân nhà Lâm Phong đã biết những ngày tháng tươi đẹp của mình sắp đi đến hồi kết.

“Thôi xong! Là tiếng bước chân của chị Khanh Kanh...”

Quả nhiên đúng như dự đoán, Lâm Phong vừa làm bộ làm tịch lôi cuốn sách tiếng Anh ra khỏi cặp thì một giây sau đã nghe thấy giọng nói êm tai của bà chị hàng xóm La Khanh Khanh trước sân nhà: “Tiểu Phong... Chị vừa xuống khỏi máy bay là lập tức quay về! Hừ! Đang muốn xem hai ngày nay mày có lười biếng hay không đây. Học thuộc từ đơn tiếng Anh đến đâu rồi?”

“Ờ thì... chị Khanh Khanh, mấy ngày nay em bận học các môn khác cho nên tiếng Anh...”

Cầm quyển sách tiếng Anh lên, Lâm Phong rất miễn cưỡng đi ra cửa, nhìn bà chị hàng xóm La Khanh Khanh mặc đồ tiếp viên chỉnh tề, tay còn đang kéo theo vali, thân hình yểu điệu với đôi chân thon dài đang đứng trong sân nhà.

“Bớt lý do lý trấu đi! Mau theo chị vào nhà... Đã cho mày hai ngày để học một trăm từ đơn kia rồi, sai mười từ trở lên thì cẩn thận cái mông mày đó!”

La Khanh Khanh dùng đôi mắt xinh đẹp trừng Lâm Phong, lập tức cắt ngang đám lý do bào chữa của cậu sau đó kéo theo vali dứt khoát bước vào căn nhà bên cạnh của mình.

“Gì cơ? Chị Khanh Khanh, em thật sự chả có tí thiên phú học tiếng anh nào cả...”

Nhìn bóng lưng xinh đẹp của La Khanh Khanh trong bộ đồng phục tiếp viên hàng không của hãng hàng không Phương Nam, Lâm Phong mang vẻ mặt đau khổ miễn cưỡng cầm quyển sách tiếng Anh đi theo cô vào nhà.

Đáng lý ra có một chị hàng xóm vừa xinh đẹp dáng ngon lại còn là tiếp viên hàng không, bao nhiêu anh chạy theo rớt cả giày, Lâm Phong phải cảm thấy hạnh phúc mới phải. Tuy nhiên sự thật lại hoàn toàn ngược lại, từ khi chị Khanh Khanh - thanh mai trúc mã của cậu trở thành tiếp viên hàng không, chỉ cần được đổi ca nghỉ ngơi cô nhất định sẽ ép Lâm Phong học tập, đặc biệt là cái môn cậu dốt đặc cán mai – tiếng Anh.

“Đưa sách đây rồi ra kia ngồi... viết hết một trăm từ đơn ra cho chị... sai một chữ đánh mông một cái!”

Lâm Phong vừa bước vào phòng của cô nàng tiếp viên hàng không La Khanh Khanh đã ngửi thấy hương thơm dễ ngửi của đám con gái quanh quẩn trong không khí, còn chưa kịp thưởng thức đã bị câu nói ngang ngược của La Khanh Khanh lôi về từ mộng ảo.

“Người ta bảo tiếp viên hàng không ai cũng dịu dàng đằm thắm, đoan trang lễ độ. Sao em nhìn chị chả thấy tí thục nữ nào luôn ấy chị Khanh Khanh?”

Đặt mông ngồi xuống giường của La Khanh Khanh, Lâm Phong nằm bò lên bàn lấy giấy bút rồi lẩm bẩm nói.

“Thằng nhóc thối nói gì đó? Nhìn chị thế này mà không dịu dàng đằm thắm, không đoan trang lễ độ í hả?”

La Khanh Khanh nghe thấy Lâm Phong lẩm bẩm lập tức gõ mạnh lên đầu cậu một cái rồi nói: “Mau viết đi! Hừ... Không viết được thì đừng trách chị đánh mông mày! Từ đơn đầu tiên “Chi tiết”...”.

“Xem kìa... quân tử còn động khẩu không động thủ nhé! Chị Khanh Khanh, ngang ngược như chị ấy mà... sao mà nhiều anh đẹp trai nhà giàu suốt ngày vây quanh thế không biết, còn tặng hoa tặng quà nữa chứ.”

Lâm Phong không phục, cầm bút lên vừa oán giận vừa nhăn mặt, vắt não viết từ đơn lên tờ giấy.

“Sự dịu dàng hiền thục của chị đây... không phải cho chú mày xem nhé! Đừng có nói leo nữa, mau viết đi! Từ tiếp theo là...”

La Khanh Khanh nhìn dáng vẻ Lâm Phong bị mình chèn ép cho không ngóc đâu lên được, trên mặt lộ ra nụ cười vô cùng đắc ý.

“Ai ya... thật sự không viết được mà... Cái từ “mang tính tượng trưng” này viết thế nào... Còn có từ “giàu có” nữa, chả có tí ấn tượng nào cả... Sao từ đơn tiếng Anh khó nhớ thế không biết nữa... Thôi xong rồi! Hôm nay sợ phải đến bốn năm từ không viết được...”

Lâm Phong mặt nhăn mày nhó, nhìn vài từ tiếng Anh lèo tèo trên trang giấy thì tự giác ngộ hôm nay cái mông lại đau rồi. Cậu ngẩng đầu liếc qua cái đồng hồ treo trên tường phòng La Khanh Khanh, chợt nhận ra sắp đến sáu giờ đúng bèn đứng bật dậy nói: “Chị Khanh Khanh, sáu giờ rồi... em có việc gấp phải về nhà...”

“Thằng nhóc thối này! Chưa viết xong đã định chuồn hả?”

Nhác thấy Lâm Phong viện cớ muốn chuồn về nhà, La Khanh Khanh không hề khách khí mà túm lấy lưng cậu, sau đó thuận thế dùng lực, quen thuộc mà đè cả người Lâm Phong lên trên giường.

“Hừ... Chị đã đọc hơn năm mươi từ mà thằng nhóc thối mày mới viết được hơn ba mươi từ, còn viết sai hơn nửa... Xem ra hai ngày nay chị không ở nhà, mày đã bắt đầu lười biếng không chịu học rồi! Đúng là đáng đánh đòn...”

Cô nàng tiếp viên hàng không La Khanh Khanh đã sớm nhìn thấu Lâm Phong, lúc này chả thèm giữ cái nết đoan trang hiền dịu của tiếp viên hàng không nữa mà đè thẳng Lâm Phong lên giường của mình. Hai cánh tay ngọc ngà không hề khách khí mà đánh bốp bốp lên mông của cậu.

“Ai ya! Chị Khanh Khanh, chị đánh thật đấy à... Năm nay em mười tám tuổi rồi, là nam tử hán rồi nhé. Đừng coi em như thằng nhóc nữa được không hả?”

Lúc này Lâm Phong cũng cảm thấy bực bội! Mặc dù bị La Khanh Khanh đè ra đánh mông cũng chẳng đau đớn mấy, so với cây chổi lông gà của mẹ thì chả thấm vào đâu, tuy nhiên chuyện này liên quan đến thể diện của một thằng đàn ông! Lâm Phong năm nay đã mười tám làm sao có thể để một đứa con gái đè lên giường đánh mông như trước chứ?

“Không cần biết mày bao nhiêu tuổi, trong mắt chị vẫn mãi mãi là một thằng nhóc! Ai bảo mày không chịu học hành tử tế? Chú Lâm dì Trương làm việc khổ cực chính là vì muốn cho mày được học hành... mày lại không biết quý trọng! Có phải nên đánh đòn hay không?”.

La Khanh Khanh nhớ thành tích học tập hồi cấp hai của mình vô cùng tốt, thế nhưng vì điều kiện kinh tế gia đình mà phải bỏ học cấp ba đi thi tuyển tiếp viên hàng không, sau đó lại nhìn thằng nhóc Lâm Phong vô dụng này, rõ ràng có môi trường và cơ hội học tập tốt như vậy nhưng không biết quý trọng mà tập trung học hành. Cơn giận của La Khanh Khanh bốc lên, tay không lưu tình mà đánh mông Lâm Phong, đánh đến nỗi đôi tay trắng nõn của mình cũng đỏ ửng cả lên.

“Không phải... không phải em không học mà thật ra là... em học không vào! Chị Khanh Khanh, em lớn như vậy rồi, chị đừng đánh mông em nữa...”

Bị La Khanh Khanh đánh mạnh mấy cái vào mông Lâm Phong cũng bắt đầu nóng giận, lập tức xoay người đè cả người La Khanh Khanh xuống giường, sau đó theo bản năng mà vỗ mạnh một cái vào mông cô. “Nếu đã vậy, em cho chị nếm thử mùi vị bị đánh mông nó thế nào...”

Thế nhưng khi âm thanh vỗ “bốp” giòn tan vang lên, thời gian trong căn phòng dường như ngưng đọng lại.

Cô nàng tiếp viên hàng không La Khanh Khanh có cho tiền cũng không ngờ cậu em trai hàng xóm từ trước đến giờ toàn bị mình bắt nạt và yêu thương Lâm Phong hôm nay vậy mà dám phản kháng lại cô, hơn nữa còn đè cô lên giường, còn... đánh mông cô!

Lâm Phong cũng đơ cả người, sững sờ nhìn tay mình và cô nàng tiếp viên hàng không La Thanh Thanh đang nằm trên giường mặt hồng thấu, sửng sốt không thôi. Đối mặt với tình huống lúc này, Lâm Phong quả thật không biết phải làm sao. 

Chương 1: Cô nàng tiếp viên hàng không ngang ngược
Cài đặt
Ban đêm
Ban ngày

Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên
Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên

Đọc tiếp để nhận lì xì nhé