Chương 1: Nhiệm vụ kì quái

  “Đây là thù lao cho chuyến đi Bắc Phi của anh.” Lão Lâm cẩn thận lấy ra hai tờ tiền một trăm tệ nhàu nát từ trong một tấm vải rách được bọc kỹ và đưa cho Lâm Dật, người đang nhìn ông ấy một cách háo hức.

 Lâm Dật không hiểu, nhiệm vụ mà hắn thực hiện nguy hiểm đến thế, kẻ địch của hắn là kẻ mạnh đến thế, lợi ích mà người ủy thác nhận được cũng dày như thế, mà đến lượt hắn thì lại chỉ nhận được ít ỏi như vậy.

 Ông già rốt cuộc là nhận loại nhiệm vụ cực phẩm này ở đâu ra mà giao cho mình vậy? Lần nào cũng là cửu tử nhất sinh, thù lao nhận được lại chỉ có 50, 100 tệ, lần này còn đỡ, có lúc còn chỉ nhận được có hai ba tệ….mỗi lần nghĩ đến những chuyện này, Lâm Dật đều muốn khóc.

 Nhận lấy 200 tệ mà mình dùng tính mạng đổi lấy, Lâm Dật muốn chửi nhất chính là , khốn kiếp! Tuy hắn là cô nhi, từ nhỏ đã không có mẹ, đi theo lão Lâm-người nuôi nấng hắn, học võ 15 năm, đọc sách 15 năm, dù thế nào cũng được coi là văn võ song toàn chứ? Ném vào thời cổ đại thì hẳn cũng phải là trạng nguyên song bảng, văn võ song toàn rồi, thế mà lại bị sai bảo như lao động phổ thông….những ngày tháng như thế này bao giờ mới có lối thoát đây! Nghe nói trong thành phố, đi xây nhà cho người ta một năm cũng kiếm được vài vạn đấy, bản thân hắn mỗi ngày đều chết đi sống lại, một năm cũng không kiếm quá 1 ngàn 8 trăm tệ…. “Này ông, không phải ông đang đùa con đấy chứ? Hai trăm tệ? Con rất nghi ngờ liệu ông có đang cắt xén tiền thù lao của con không đấy?” Lâm Dật không phải lần đầu nghi ngờ chuyện này, nhưng ông ấy và hắn ăn giống nhau, mặc giống nhau, trông cũng chẳng giống người có tiền.

“Có tiền là tốt lắm rồi, anh tưởng tiền bây giờ dễ kiếm lắm chắc?” Lão Lâm trừng mắt, giọng điệu không vui, nói: “Làm sao? Không muốn hả? Không muốn thì trả đây cho ta, lâu lắm rồi ta không ăn ở quán ăn nhỏ của bà góa phụ đầu thôn rồi.” “….” Lâm Dật muốn nổi điên lên rồi đập cho lão già gầy gò này một trận, nhưng hắn biết, hậu quả của việc tự mình ra tay chỉ có bị ăn đập mà thôi.

Võ thuật của lão Lâm lợi hại đến đâu, bản thân Lâm Dật cũng không biết.

Chỉ biết mỗi lần ông ấy dạy võ cho hắn đều chưa xuất toàn lực.

Mỗi khi luyện võ thăng lên được một cấp, lại đột nhiên phát hiện, ông ấy cũng nâng cao trình độ hơn một cấp, bản thân hắn vẫn cứ là kẻ thua cuộc dưới tay ông ấy.

“Được rồi, những năm nay anh cũng luyện kha khá rồi, chuyện quan trọng đó, chắc cũng đến lúc rồi.” Lão Lâm không nhấc mí mắt, ngồi xếp bằng trên kháng, lõ lạch cạch đĩa đậu hồi hương trước mặt: “Nhiệm vụ này anh làm xong thì cả đời này không cần lo ăn lo mặc!” “Thật hay giả vậy?” Lâm Dật biết lúc hắn 3 tuổi đã được ông ấy nhặt được lúc đi nhặt ve chai, sau đó liền theo ông ấy học võ, học y, học những kiến thức ngoài xã hội, chính là để thực hiện một chuyện trọng đại! Nhưng Lâm Dật vẫn nghi ngờ, cái việc trọng đại này liệu có được trả thù lao nhiều như ông ấy nói không, làm một nhiệm vụ là đủ ăn cả đời.

“Ta đã lừa anh bao giờ chưa?” Lão Lâm lại ném vào miệng một hạt đậu hồi hương: “Anh có đi hay không? Không đi, ta thay người khác đấy nhé?”

“Đi, đương nhiên là đi!” Lâm Dật trong lòng hiểu rõ, chuyện tốt như vậy có thằng ngu mới không đi! Một vụ có thể ăn cả đời đấy, bản thân hắn sau này không cần phải liều mạng nữa rồi.

 Cứ cho là đầm rồng hang hổ, liều một ván cũng đáng! “Ừ, vậy thì đi đi, đến tập đoàn Bằng Triển thành phố Tùng Sơn, tìm một người tên là Bằng Triển, ông ta sẽ nói cho anh biết tiếp theo phải làm gì.”. Khóe miệng lão Lâm nhếch lên một nụ cười nham hiểm khó phát hiện.: “Nhưng anh phải nghĩ cho kỹ, một khi đã tiếp nhận nhiệm vụ này thì phải làm đến cùng, không thể rút lui giữa chừng.” “Tại sao? Có nguy hiểm còn không cho người ta chạy sao?” Lâm Dật không phải người cố chấp, biết sẽ chết thì không làm.

Đồ nhát cáy, ông đây nuôi anh 15 năm, cho anh ăn, cho anh uống, mua laptop cho anh, mua sim 3G cho anh…” Ông lão đảo mắt, lải nhải không dứt: “Bảo làm có chút chuyện mà hỏi rõ lắm, anh đừng có ép tôi!” “Đệt!” Lâm Dật nghe những lời ông ấy nói liền nổi điên lên theo: “ 3 năm đầu ông nuôi con, từ năm 6 tuổi trở đi là con nấu cơm, con bổ củi, con bện giày cỏ kiếm tiền nuôi ông, ông cũng đừng có ép con!” “Anh nửa đêm lén lút dùng laptop xem cái gì, đừng tưởng ta không biết!” Ông lão trợn trừng mắt, rồi nói: “Đây là anh ép ta nói đấy nhé, anh còn ngồi trước laptop…..” “Được rồi….con đi…con không chạy trốn, được chưa?” Lâm Dật mặt đỏ lên, không ngờ mình làm những chuyện riêng tư như vậy đều bị ông già đó phát hiện, thật là mất CMN mặt.

 Nếu để ông ấy nói tiếp, có thể sẽ nói ra những thứ không dành cho trẻ em. Đi không bao xa liền đến thành phố Tùng Sơn, một thành phố lớn hiện đại hóa, quốc tế hóa này.

 Vì vậy, dưới sự dụ dỗ và uy hiếp của lão Lâm, Lâm Dật khoác lên vai hành lí, bước lên tàu Bắc tiến,

 Ngồi trên tàu, Lâm Dật vẫn khá mong đợi đối với nhiệm vụ lần này, loại chuyện tốt làm một lần liền có thể nghỉ hưu này hắn ta có mơ cũng muốn làm.

 Mặc dù từ lời nói của lão Lâm có thể cảm nhận được nhiệm vụ này dường như chẳng hề đơn giản.

 Ừm, không đơn giản mới có tính khiêu chiến mà! “Cạch” Một người đàn ông mặt rỗ ngồi đối diện Lâm Dật mở nắp lon coca, sau đó tiện tay vứt bừa nắp lon lên trên bàn.

 Cái người cắt đầu moi bên cạnh tỏ vẻ không quan tâm, nhặt cái nắp lon lên nghịch trong tay, nghịch một lúc chợt la toáng lên: “Wao! Wao! Quá đỉnh! Giải nhất này!” tiếng của tên đầu moi vang lên trên khoang tàu ồn ào này cũng không tính là quá lớn, nhưng những du khách ngồi gần anh ta đều nghe thấy, hứng thú bừng bừng quay sang nhìn.

 Người mặt rỗ đương nhiên cũng không ngoại lệ, nhìn thấy nắp giật lon trong tay tên đầu moi là cái mà ban nãy mình mới vứt xuống, nhất thời vẻ mặt trở nên có chút không tự nhiên: “Trả cho tôi, đây là của tôi….” “Cái gì mà của anh? Chỗ nào viết tên anh?” Tên đầu moi giật lại nắm trong tay phải của mình, nắm chặt cái nắp lon trong tay, trừng mắt nói: “Tên của anh là giải nhất sao?” “Không phải….tôi không phải tên là giải nhất…mà cái nắp lon trúng giải nhất đó là tôi làm mất…” Người mặt rỗ trông gã đầu moi vẻ mặt hung dữ, bắt đầu hơi nhát, nhưng lại không muốn mất đi thứ vốn dĩ thuộc về mình, cả người run run, ánh mắt ngóng trông nhìn chiếc nắp lon.

“Anh cũng nói rồi, là anh làm mất, nếu đã mất rồi thì ai nhặt được là của người đó.” Gã đầu moi hừ một tiếng, tỏ vẻ khinh thường, nói.

“Ơ, con người anh sao lại như vậy chứ?” Người mặt rỗ bắt đầu cuống lên, quay ra nói với một hành khách ngồi đối diện, cũng chính là người đàn ông đeo kính ngồi bên trái Lâm Dật: “Anh này, trông anh có vẻ là một người có học thức, anh đứng ra phân giải giúp tôi với, làm gì có người nào như anh ta chứ, đây là muốn giở trò sao?”  “Ai giở trò?” Gã đầu moi cũng tỏ vẻ không vui, nghiêng đầu nói với người đàn ông đeo kính: “Này anh, anh nói xem, cái nắp lon này nên thuộc về ai?” “Ờm….” người đàn ông đẩy đẩy kính của mình, nhã nhặn nói: “Tôi là một giảng viên đại học, nếu hai người đã tin tưởng tôi, vậy tôi sẽ phân xử cho hai người nhé.”

“Anh nói, anh cứ nói!” Người mặt rỗ và gã đầu moi đều gật đầu đồng ý, vẻ mặt sốt suột nhìn người đàn ông đeo kính tự xưng là giảng viên đại học này.

“Theo lí mà nói, cái nắp lon này do anh đây uống coca mà giật ra, vốn nên thuộc về anh ấy…” Người đàn ông đeo kính nói một nửa, người mặt rỗ liền tỏ vẻ mặt vui mừng, mà người đầu moi nhất thời cuống lên, vừa định nói gì đó, người đeo kính liền giơ tay cản hắn ta lại, tiếp tục nói: “Tuy nhiên, nếu anh ấy đã vứt cái nắp lon này đi rồi, lại bị một người khác nhặt được, vậy thì lại nên thuộc về anh bạn đến sau kia rồi….” “Nhưng thầy cũng nói, cái nắp lon đó là của tôi mà…” Người mặt rỗ nghe người đàn ông đeo kính nói vậy vẻ mặt liền như đưa đám.

“Theo tôi thấy, chi bằng thế này, hai người chia đôi giải thưởng đi, như vậy ai cũng không thiệt!” Người đàn ông đeo kính kiến nghị

“Chia ra…” Gã đầu moi nghe xong do dự một lúc, cắn chặt răng nói: “Được, thế thì chia.” Có lẽ gã đầu moi cũng cảm thấy lí lẽ của mình không đủ thuyết phục cho nên mới đồng ý với lời đề nghị của người đàn ông đeo kính.

Mà người mặt rỗ bên cạnh cũng nhìn thấy nắp lon đang trong tay gã cắt đầu moi, nếu không đồng ý thì có khi đến cọng lông cũng chẳng chạm vào được, chẳng bằng chia đôi cho rồi, cho nên cũng gật đầu đồng ý.

“Được rồi, nếu cả hai đều đã đồng ý , thế thì chia đi.” Người đàn ông đeo kính nhìn chiếc lon trong tay người mặt rỗ, nói: “Trên này viết giải nhất trị giá 10 vạn tệ, khấu trừ 20% thuế sẽ còn lại 8 vạn tệ, nhưng giám định nhận giải có chút phức tạp, hai người các anh ai đi nhận giải thì đưa cho người còn lại 3 vạn tệ đi, sau đó tự mình đi lĩnh thưởng, hai anh xem ý kiến này thế nào?” “Được!” Người mặt rỗ thấy lấy được bằng nào hay bằng ấy, cho nên đồng ý ngay lập tức: “Anh đưa tôi 3 vạn đi, rồi anh đi lĩnh thưởng!”

 

 

----------------------------------------------------------------------------------------------------

Chương 1: Nhiệm vụ kì quái
Cài đặt
Ban đêm
Ban ngày

Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên
Nhấp vào menu bật lên

Nhấp vào menu bật lên

Đọc tiếp để nhận lì xì nhé